Chương 19: (Vô Đề)

Sắc mặt Tiêu Khuê đại biến, còn tưởng rằng chính mình bị hoa mắt.

Nơi xa vang lên âm thanh trầm đục, Ô Cương Tiễn thoát cung, bắn về phía hắn.

Tiêu Khuê vội vàng muốn né tránh, dưới chân lại trượt đi, chật vật mất khống chế.

Ô Cương Tiễn phá không mà tới, âm thanh trầm đục đâm xuyên qua bờ vai của hắn, mạnh mẽ xoay tròn xoắn nát xương bả vai.

- Aaa….!!

Tiêu Khuê kêu thảm té xuống đất, đau đến mặt đều bị bóp méo, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, dốc hết toàn lực vung Cuồng Lôi Phù ra.

Linh lực kϊƈɦ th1ch, văn ấn trêи Cuồng Lôi Phù lập tức nở rộ ra ánh sáng chói mắt .

Một tiếng "oanh" nổ chấn động sơn cốc lay động, đá vụn bay đầy, một cỗ lôi triều cực kỳ mãnh liệt sôi trào, tuôn ra ra hơn hai mươi mét.

Nhưng lôi triều cũng không có lan đến gần Khương Phàm, hắn giẫm lên thi thể nam tử kia, vững vàng kéo lấy Ô Cương Cung, khi ánh sáng lôi triều tản hết, Ô Cương Tiễn lập tức thoát khỏi dây cung.

Tiêu Khuê vừa giãy dụa vừa đứng lên, muốn trốn đến trong sơn cốc, sau lưng đã truyền đến tiếng rít chói tai.

Phốc phốc!

Ô Cương Tiễn đâm xuyên qua cánh tay còn lại, lực trùng kϊƈɦ mãnh liệt mang theo thân thể của hắn xoay tròn theo.

- Aaaa…!!

Tiêu Khuê bị quẳng xuống đất, thống khổ kêu thảm, hai tay tuôn máu tươi như mưa nhuộm đỏ bãi cỏ trong sơn cốc.

- Có ai ở đó không? Cứu mạng...

Yến Khinh Vũ giãy dụa đứng lên , nắm chặt cổ áo, khẩn trương nhìn bên ngoài sơn cốc.

- Đừng có giết ta, ta không chạy, ta không chạy.

Tiêu Khuê uốn éo người, toàn thân đau đến run rẩy.

- Chung quanh có bao nhiêu người Sinh Tử môn, ta muốn nghe lời thật.

Khương Phàm nắm cung tiễn, từ bên ngoài đi tới.

- Khương Phàm?

Yến Khinh Vũ khó có thể tin được mà nhìn Ô Cương Cung trong tay thiếu niên, "hắn làm sao lại không sao? Còn hai người kia đâu?!"

- Rất nhiều rất nhiều, thật rất nhiều, bọn hắn đi ra chấp hành nhiệm vụ.

- Một phân chi đội, mười mấy hai mươi môn đồ, thật...

Tiêu Khuê đau đến cơ hồ muốn ngất đi, ngẩng đầu cầu khẩn Khương Phàm:

- Nhanh ầm máu cho ta, trong y phục của ta có đan dược, nhanh..

Nhanh...

- Phụ thân ngươi biết ngươi đi đến đây giết ta không?

- Không biết, ai cũng không biết, ta vụng trộm liên hệ với Sinh Tử môn.

Ngươi tha cho ta lần này đi, ân oán giữa chúng ta xem như xóa bỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!