Lang Gia quốc, Bắc Cương, cứ điểm Bạch Hổ quan.
Nơi này là đạo bình chướng thứ nhất chống lại Đại Hoang, cũng là đất phong của Khương Vương phủ hiện tại.
- Đám hỗn đản các ngươi! Nàng mới mười ba tuổi! Các ngươi dựa vào cái gì lại tự tiện gả nàng cho tên Tiêu Khuê súc vật kia!
Trong đại điện Khương Vương phủ, Khương Phàm ôm muội muội bị cưỡng ép mặc áo cưới, giận dữ mắng mỏ lấy các trưởng lão trong vương phủ.
Khương Uyển Nhi hư nhược cuộn mình trong ngực huynh trưởng, thần sắc buồn bã lại hoảng hốt.
Một tháng trước, nàng là đệ nhất thiên tài Bạch Hổ quan của Khương Vương phủ.
Một trận chiến ngoài ý muốn dẫn đến kinh mạch nàng vỡ vụn, cũng biến thành phế nhân trong mắt gia tộc.
Hôm nay, nàng càng bị cưỡng ép gả cho thiếu gia ăn chơi nổi tiếng nhất Bạch Hổ quan, Tiêu Khuê.
- Chuyện của Khương Vương phủ còn chưa tới phiên ngươi
- một đứa con nuôi đến khoa tay múa chân.
- Đội ngũ đón dâu đã lên đường, nàng hôm nay không gả cũng phải gả.
Khương Hồng Dương đứng phía trước cha con Khương Nhân giận dữ mắng mỏ Khương Phàm đang đến đây quấy rối.
- Các ngươi cưỡng ép gả Uyển Nhi, không sợ khi Vương gia trở về sẽ tính sổ với các ngươi sao. Khương Hồng Dương, uổng công ngươi là thúc phụ của Uyển Nhi!
Khương Phàm dùng sức ôm chặt Uyển Nhi, cảnh giác bọn thị vệ ở bốn phía vương phủ lúc nào cũng có thể nhào lên.
- Đại ca sống chết không rõ, lòng người tám đại cứ điểm Bạch Hổ quan vô cùng bàng hoàng.
Chúng ta đem Uyển Nhi gả vào cứ điểm thứ ba chính là vì ổn định quân tâm.
Khương Hồng Dương là nhân vật số hai trong vương phủ, từ sau khi Vương gia mất tích liền trở thành người chủ sự của vương phủ.
Hôn sự hôm nay hoàn toàn là do hắn thu xếp.
Lúc đầu hết thảy cũng rất thuận lợi, không nghĩ tới đột nhiên Khương Phàm lại xuất hiện cản trở.
- Trong tám đại cứ điểm, có rất nhiều cô nương chưa lấy chồng, muốn ổn định quân tâm thì chỉ có thể để cho nhi tử Khương Nhân của ngươi cưới một người là được.
Nàng hiện tại đứng cũng không vững, các ngươi muốn hại chết nàng sao?
Khương Phàm tức giận đến không kềm được, đám hỗn đản này quả thật là khinh người quá đáng.
Khương Nhân hừ lạnh:
- Tiêu Khuê là con trai độc nhất của tướng quân Tiêu Thắng Dũng tại cứ điểm thứ ba, không ghét bỏ phế nhân như nàng đã là phúc khí của nàng, kẻ làm ca ca như ngươi hẳn là nên vui mừng mới đúng.
Người đâu, mới tới đây, đổi y phục mới cho Khương Phàm, dẫn muội muội hắn xuất giá!
- Ai dám tới đây!
Khương Phàm quát lớn chấn động cả cung điện, hai mắt đỏ thấu giống như dã thú đang tức giận.
- Đủ rồi!
Đại trưởng lão dùng sức vỗ bàn, quát tháo Khương Phàm:
- Ngươi chỉ là một đứa con nuôi, thật đúng là đề cao bản thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!