Chương 6: (Vô Đề)

21.

Bước ra khỏi sân bay, tôi lên chiếc xe chuyên dụng đến đón mình. Người đến đón là Diệp Cẩn, cộng sự của tôi.

Những năm qua tôi đã tài trợ cho rất nhiều người. Cô ấy là một trong 10 người tôi tài trợ bằng số tiền 20.000 tệ mà bà Lục đưa thuở nào.

Cô ấy là một thiên tài thực thụ. 16 tuổi thi đỗ Thanh Hoa, học thẳng lên tiến sĩ, tốt nghiệp ở tuổi 24. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy dùng kỹ thuật để góp vốn vào công ty tôi.

Mấy năm nay, tôi không tiện trực tiếp lộ diện, chính cô ấy là người đứng ra thay tôi quản lý công ty. Sau lưng, cô ấy còn hỗ trợ kỹ thuật rất nhiều cho tôi trong việc đối phó với Lục gia.

Năm xưa khi tôi bị tống vào viện tâm thần, những phốt của nhà họ Lục có thể gây chú ý nhanh đến vậy cũng nhờ cô ấy am hiểu thuật toán nền tảng để đưa ra phương án đẩy tin tối ưu nhất.

"Thật ra không cần lần nào cô cũng phải đích thân đến đón tôi đâu, bảo tài xế đến là được rồi." Tôi nói.

Diệp Cẩn quen thuộc đỡ lấy chiếc áo khoác nỉ mỏng của tôi, ôm lấy tôi như thường lệ.

Cô ấy dùng giọng trêu chọc nói: "Tôi chỉ làm thế với cậu thôi, mặt trời của tôi à."

"Được rồi, được rồi, tôi thực sự quá vinh hạnh." Tôi cười, ngồi vào ghế phụ.

Diệp Cẩn nghiêng người giúp tôi thắt dây an toàn: "Về nhà luôn chứ?"

"Ừ." Tôi gật đầu, "Chuyện của tôi và nhà họ Lục sẽ có đại kết cục vào tối nay, lúc này tôi không có tâm trạng về công ty."

"Vừa hay, trên đường đến sân bay tôi đã mua rượu vang rồi, lát về tôi nấu vài món cậu thích." Diệp Cẩn nói, "Cậu yên tâm, mọi thứ tôi đã sắp xếp xong xuôi, chắc chắn cậu sẽ nhìn thấy kết cục mà mình mong muốn."

22.

Ngay đêm đó, sự thật về thiên kim thật

- giả Lục gia đã leo thẳng lên hot search của các nền tảng mạng xã hội.

Cư dân mạng đều bàng hoàng trước màn hành động ly kỳ của cha mẹ nhà họ Lục: tiếp tay cho con gái giả để ức h**p con gái ruột.

[Không phải chứ, Lục gia giờ tuy phá sản nhưng trước đây cũng gọi là hào môn mà, biệt thự không có nổi hai phòng ngủ hay sao mà để con gái ruột ở phòng kho?]

[Lầu trên ơi, có gì lạ đâu, để con gái giả được gả vào hào môn, họ còn bắt con gái ruột nhận làm con nuôi được cơ mà.]

[Con trai giúp con gái giả bắt nạt con gái thật, cha mẹ thì muốn tống con gái thật vào viện tâm thần? Đây có phải mạch não của con người không vậy?]

[Khôi hài nhất không phải là việc hai vợ chồng này thiên vị con gái giả, mà là bao năm qua họ vẫn luôn lợi dụng con gái thật để xây dựng hình tượng làm từ thiện hay sao?]

[Coi như ông trời có mắt, đứa con trai lớn và cô con gái giả kia đều là hạng phế vật, Lục thị phá sản là đáng đời.]

...

Trên màn hình máy chiếu lớn, những bình luận mạng liên tục nhảy lên.

Diệp Cẩn bước đến bên cạnh tôi đang đứng ngoài cửa sổ, khoác cho tôi một chiếc chăn mỏng rồi hỏi: "Kết quả thế này cậu đã hài lòng chưa?"

Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, mỉm cười, lắc đầu, thẳng thắn nói: "Nói thật lòng thì không vui như tôi tưởng tượng. Giống như theo đuổi một bộ phim rác quá lâu, những kẻ rác rưởi trong đó sớm đã không còn quan trọng nữa rồi. Sở dĩ nhất định phải có một kết cục, chỉ là để đưa ra một lời hồi đáp cho bản thân trong quá khứ mà thôi."

"Còn về sự náo nhiệt trước mắt..." Tôi suy nghĩ một chút rồi dặn dò: "Bảo Tiểu Ngô tìm lại đoạn video tôi trả lời phỏng vấn tại triển lãm nước ngoài tháng trước. Cho người cắt ghép lại, rồi cho bộ phận Marketing kết hợp với sức nóng hiện tại của tôi để viết vài câu chuyện truyền cảm hứng. Nhân lúc mọi người đang dành sự đồng cảm, chú ý cao độ, lại muốn thấy một thiên kim thật bị hãm hại mà vẫn gặt hái thành công, thuận thế đẩy mạnh dòng sản phẩm mới của chúng ta."

Tôi quyết định giữ vững nguyên tắc cũ: biến những dòng lưu lượng lạnh lẽo của người Lục gia thành khối tài sản ấm áp của riêng mình.

23.

Tôi vừa kết thúc cuộc họp điện thoại với nhân viên về cách tận dụng làn sóng truyền thông này thì Diệp Cẩn cũng quay về chủ trì các công việc liên quan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!