17.
Nói là bạn trai, nhưng thật ra sau đó tôi cũng không quan tâm Chu Hành Chi làm gì.
Nếu không phải tôi vô tình bắt gặp anh ở nhà ăn, đang ăn cơm trộn với nước canh miễn phí, tôi còn không biết rằng dì Cầm phục hồi không tốt sau phẫu thuật. Mỗi tháng riêng tiền thuốc men đã tốn 5-6000 tệ, đó là chưa kể chi phí tái khám và hóa trị sau đó.
Dù trường chúng tôi mỗi tháng đều cấp 3000 tệ trợ cấp cho những học sinh nghèo vượt khó như Chu Hành Chi, mỗi lần thi tháng đứng trong tốp ba khối anh cũng nhận được từ 1000 đến 3000 tệ, nhưng số tiền đó so với căn bệnh của dì Cầm chỉ như muối bỏ bể.
Tôi nghe nói anh hiện giờ lại đang đi làm bài hộ cho người khác, tan học còn đi giao hàng để góp tiền hóa trị cho mẹ nuôi.
Nghĩ đến cảnh mình từng vừa đe dọa vừa van xin trước mặt người Lục gia để có tiền chữa bệnh cho mẹ nuôi năm xưa, lòng tôi lại thấy phiền muốn ch|ết.
Có đáng không? Cái người này, đúng là ngốc hết chỗ nói.
Nhưng lần này ít ra anh cũng không làm chuyện ngu xuẩn là đi vay nặng lãi nữa.
Tôi đến thẳng bệnh viện, nạp 100.000 tệ vào tài khoản của dì Cầm. Tôi để lại thông tin liên lạc, dặn phía bệnh viện hễ khi nào viện phí không đủ thì cứ liên hệ trực tiếp với tôi.
Sau đó, tôi yêu cầu Chu Hành Chi mỗi ngày phải đi ăn cơm cùng mình, giúp tôi giải quyết những món tôi ăn không hết. Ngoại trừ những ngày anh cướp mất vị trí đứng nhất của tôi. Những ngày đó, tôi sẽ cố ý ăn hết sạch thịt, chỉ để lại rau củ cho anh ăn.
Tất nhiên những lúc như vậy không nhiều.
Chu Hành Chi quả thực thông minh, nhưng tôi cũng là thủ khoa trung học của thành phố mà vào đây. Hơn nữa, tôi có nguồn tài nguyên tốt nhất.
Dù tôi không vì anh là bạn trai mà cố ý nhường nhịn, nhưng cũng không hẹp hòi đến mức không cho anh học ké những buổi học thêm với gia sư nổi tiếng của mình.
Chỉ là cho dù tôi đã giải quyết xong tiền thuốc men của dì Cầm, anh vẫn rất cố chấp với kế hoạch kiếm thêm thu nhập của mình.
Còn tôi, ngoài việc học ra còn một đống kỹ năng phải học, lại phải đối phó với chuyện Lục gia nên cũng không cố ý điều chỉnh thời gian theo anh.
Vì vậy lần nào anh cũng rất nghiêm túc nói với tôi một tiếng cảm ơn, rồi nhận lấy những tập tài liệu từ gia sư mà tôi đưa.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua. Cho đến kỳ nghỉ hè sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc.
Vì tôi thuận lợi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa
- Bắc Đại, nên đã sớm ra nước ngoài tham gia đợt tập huấn trước giải đấu tennis. Còn Chu Hành Chi, không ngoài dự đoán, đã trở thành thủ khoa đại học năm đó.
Nhưng sự sống của dì Cầm, trong những đợt bệnh tình tái phát liên tục, cuối cùng cũng đi đến đoạn đường cuối.
Đợi khi tôi kết thúc giải đấu, vội vã trở về, dì Cầm đã rơi vào trạng thái hồi quang phản chiếu. Dì nắm tay Chu Hành Chi, kể rất nhiều chuyện hồi anh còn nhỏ.
Dì nói khi Chu Hành Chi ốm, lần đầu tiên anh đã níu lấy vạt áo dì, gọi mẹ. Dì kể lần đầu Chu Hành Chi nhận thưởng đã mua cho dì một tuýp kem bôi nẻ. Nói Chu Hành Chi đã bao nhiêu lần đứng ra trước mặt dì, đỡ thay dì những cú đấm đá từ người chồng bạo lực.
Nhưng đến cuối cùng, dì lại nói: "Hành Chi, mẹ biết con là đứa trẻ có tiền đồ, con chắc chắn sẽ có một tương lai tốt đẹp. Điều duy nhất mẹ không yên tâm là Quang Tông, con có thể hứa với mẹ, sẽ giúp mẹ chăm sóc nó không..."
Khi Chu Hành Chi bước ra khỏi phòng bệnh, dì Cầm đã đi rồi.
Tôi dựa vào bức tường trắng ngoài cửa phòng bệnh, ngước nhìn ánh đèn led lạnh lẽo trên trần nhà.
Tôi hỏi: "Chu Hành Chi, tại sao trên đời này mọi người mẹ đều yêu thương con ruột của họ như thế, chỉ có mẹ của chúng ta là không yêu chúng ta?"
Dứt lời, tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh. Tôi bước đến trước mặt anh, thở dài: "Chu Hành Chi, anh còn có tôi."
"Lục Hi."
Anh ôm chặt tôi vào lòng.
Tôi nghe thấy tiếng khóc kìm nén của anh bên tai. Giây phút đó, tôi vô thức ôm lấy anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!