13.
Về phần Chu Hành Chi.
Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào kỳ nghỉ đông năm lớp 10.
Hôm đó là đêm giao thừa. Sau khi diễn xong màn kịch gia đình yêu thương thắm thiết với người Lục gia, tôi một mình lang thang trên phố. Nhìn ánh đèn từ muôn vàn gia đình, tôi không muốn quay về căn hộ lạnh lẽo kia.
Trong lúc lang thang vô định, bước tới một con phố nhỏ, tôi bị một gã say rượu từ đâu xông ra quấy rối.
Nhưng không đợi tôi kịp phản ứng, một người phụ nữ cao gầy đã lao ra. Dì đeo chiếc tạp dề in hình mì tôm Khang Sư phụ, dùng cái xẻng xào nện túi bụi vào đầu gã say.
Gã say bị đau, định giơ tay đánh trả thì bị một thiếu niên từ sau lưng dì xông tới đá văng. Cú đá đó khiến gã tỉnh rượu vài phần, thấy không xơ múi được gì, gã liền lầm bầm chửi rủa rồi tháo chạy.
"Cháu gái, cháu không sao chứ?"
Gã say vừa đi, dì ấy liền tiến lại gần, kiểm tra tôi một lượt từ trên xuống dưới. Nhìn ánh mắt lo lắng của dì ấy, tôi hơi ngây ra, lắc đầu theo bản năng.
Dì lại hỏi: "Muộn thế này rồi sao cháu lại ở ngoài một mình? Bố mẹ cháu đâu?"
"Bố mẹ cháu có việc tạm thời không có nhà, cháu lại quên mang chìa khóa ạ." Tôi nói dối.
"Ồ." Dì gật đầu, lại nhìn quanh dãy phố đã đóng cửa im lìm, không yên tâm hỏi: "Vậy giờ cháu không có chỗ nào để đi sao?"
"Vâng." Tôi khẽ né tránh ánh mắt quan tâm của dì, chột dạ đáp khẽ.
"Hay là cháu qua nhà dì ngồi một lát, rồi bảo bố mẹ qua đón. Con gái một thân một mình ngoài đường ban đêm không an toàn đâu."
Dì nắm tay tôi, dắt về nhà. Giây phút ấy, tôi lại cảm nhận được hơi ấm tựa như tình mẫu tử từ người phụ nữ xa lạ này.
Đêm đó, trong căn nhà mới chuyển đến còn đơn sơ, tôi đã xem Xuân vãn, ăn một bát sủi cảo do chính tay dì Cầm gói. Bên lò sưởi ấm áp, lần đầu tiên tôi có cảm giác về một mái nhà.
Mãi đến khi chương trình kết thúc, pháo hoa bên ngoài đã tan hết, tôi giả vờ nghe điện thoại rồi chào tạm biệt dì Cầm, nói rằng bố mẹ đã đến đón.
Bước ra khỏi dãy tập thể cũ, gió lạnh mang theo mùi thuốc pháo lập tức thổi tan dư vị ấm áp trên người.
Đêm ấm áp đi mượn này, kết thúc.
Tôi hít sâu một hơi, đút hai tay vào túi áo, từng bước đi về phía căn hộ của mình.
Đi không xa, tôi cảm nhận được có người bám đuôi phía sau. Tôi cố ý rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi khom người xuống, đợi người kia vừa tới là tung một cú quật ngã, khóa chặt đối phương.
Cho đến khi nhìn rõ mặt người đó. Hóa ra là Chu Hành Chi.
Tôi vội buông tay, hỏi anh có bị thương không. Anh đứng dậy phủi quần áo, thử cử động cánh tay rồi mới lắc đầu bảo không sao.
Đây là câu thứ hai tôi nói với anh trong đêm nay. Câu đầu tiên là ở nhà anh, khi anh bê bát sủi cảo cho tôi, tôi đã nói lời cảm ơn. Sau đó, hai chúng tôi cứ đứng mắt to trừng mắt nhỏ, không biết phải nói gì.
"Cái đó... anh đến tiễn tôi à?" Sau một hồi, tôi mới nặn ra được một câu như vậy.
"Ừ." Anh gật đầu, do dự một chút rồi giải thích thêm một câu: "Lúc em 'nghe' điện thoại, màn hình điện thoại không sáng."
Tôi sửng sốt, lúc này mới hiểu ra anh đã sớm nhìn thấu trò vặt mượn cớ rời đi của mình. Anh không vạch trần, nhưng vì không yên tâm để tôi về một mình nên mới lẳng lặng đi theo.
Không hiểu sao, nước mắt tôi đột nhiên rơi xuống không báo trước. Cảm xúc không rõ tên trào dâng từ lồng ngực. Có xấu hổ, lại có phần cảm động, có cả giận dữ nhưng cũng đầy bất lực.
Tôi quay đầu bỏ đi.
Chu Hành Chi sững lại, luống cuống lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy rồi rảo bước đuổi theo sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!