Editor: + Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Wordpress: lachoalau0207. wordpress. com
Wattpad: wattpad. com/user/lachoalau0207
(Chương này nối tiếp đoạn cuối của chương 44 nha các tình yêu. Chương 45 là hồi tưởng của Hữu Thanh.)
Hoàn hồn lại, Đới Diệc Tân vẫn đang nói như một tín đồ nhạc kịch về sức hấp dẫn của vở nhạc kịch này qua điện thoại. Hoắc Hữu Thanh nghe đầy dối trá, một lúc sau y mới nói: "Có thể tôi không đi được. Gần đây công việc của tôi hơi nhiều, đang có mấy bản thảo cần rất gấp."
Y không muốn Đới Diệc Tân phát hiện mình có ký ức, cho nên y không thể có bóng ma với việc xem nhạc kịch được, không những vậy, y còn phải nói với giọng điệu luyến tiếc.
Nói thêm vài câu, Hoắc Hữu Thanh tìm cớ cúp điện thoại. Y nhìn vào laptop đã đóng, không còn tâm trạng tiếp tục công việc nữa nên y thu dọn đồ đạc của mình và trở về nhà.
Về đến nhà, y không làm gì cả, chỉ nằm trên ghế sô pha cho đến khi anh họ đến. Anh ấy có chìa khóa nhà của y.
Anh họ xách túi to túi nhỏ vào, anh vừa đi siêu thị rồi tới đây luôn. Trông thấy y nằm trên sô pha thì anh dọn mọi thứ vào bếp rồi mới qua chỗ y.
"Sao?" Anh họ liếc nhìn laptop trên bàn: "Công việc không suôn sẻ à? Không thì đừng làm nữa."
Hoắc Hữu Thanh cười, hiện tại y đã 27 tuổi, nhưng anh họ vẫn luôn coi y như một đứa trẻ, không thích làm thì không đi làm, nhưng nào có dễ dàng đến vậy.
Khi bắt gặp ánh mắt lo lắng của anh họ, y ngây người một lúc, sau đó lại mỉm cười: "Không phải, em chỉ hơi mệt thôi, nằm nghỉ một lát."
Anh họ thở phào: "Vậy em nằm nghỉ một lát đi, làm xong cơm anh sẽ gọi em." Anh đi vào bếp và nói với ra: "Anh hầm canh trước, canh vịt mà hầm lâu sẽ rất ngon."
Trước đây anh họ là một cậu ấm, không kể đến chuyện nấu ăn thì anh còn chẳng phải động tay vào việc nhà. Chẳng biết từ khi nào mà cả y và anh họ đều thay đổi nhiều đến vậy.
Hoắc Hữu Thanh thấy vậy liền đi vào bếp. Anh họ không cho y động tay vào, y vừa mới mở túi nguyên liệu nấu ăn ra thì bị đuổi ra ngoài: "Em ra ngoài ngồi đi. Mới hết bệnh bao lâu chứ, phải nghỉ ngơi nhiều vào. Tháng trước em còn chạy ra ngoài chơi, lúc về trông mặt chẳng còn chút máu."
Nói đến đây, anh họ nhìn y với vẻ mặt phức tạp: "Gần đây em còn liên lạc với Đới Nguyên không?"
Hoắc Hữu Thanh chợt dừng lại. Y nói dối: "Không ạ."
Anh họ gật đầu: "Ừm. Lần trước anh gọi điện cho em, em nói đang đi cùng cậu ta. Anh cứ sợ sẽ có chuyện."
Y cười trấn an anh họ, nhưng y biết dù không muốn dính líu đến Đới Diệc Tân thì đối phương cũng sẽ không buông tha cho y.
Quả nhiên là vài ngày sau, Hoắc Hữu Thanh nhận được một cuộc gọi, cuộc gọi đến từ công ty mà y đang làm việc. Y dịch bản thảo cho bên kia. Người liên hệ với y nói rằng có một bản thảo khác cần được dịch nhưng không gấp, y có thể gửi muộn chút cũng được. Bên kia cũng đã lùi thời gian giao công việc lần trước của y, nói rằng hai bản thảo có thể nộp cùng một lúc.
Vậy là Hoắc Hữu Thanh có nhiều thời gian hơn để xem nhạc kịch.
Nếu Hoắc Hữu Thanh không có ký ức thì sẽ rất vui vẻ vì điều đó, nhưng Hoắc Hữu Thanh bây giờ là người có ký ức, y phải đi cùng với Đới Diệc Tân. Để không khiến Đới Diệc Tân sinh nghi, y cũng chỉ có thể đi cùng với hắn thôi.
Ngày xem nhạc kịch đã hẹn vào thứ sáu.
Hoắc Hữu Thanh đến đúng giờ. Khi đi theo mọi người vào hội trường, một dự cảm không tốt bắt đầu xuất hiện, phần lớn sự ác cảm này đến từ người bên cạnh y, tệ hơn nữa là y không thể nuốt lời.
"Không thoải mái à?" Người bên cạnh đột nhiên hỏi.
Y mím môi dưới rồi vội thả ra: "Vừa đến nên hơi say xe, không sao đâu. Tôi nghỉ một lát là ổn thôi."
Dứt lời, một bàn tay to đã đặt lên trán y. Trong mắt Đới Diệc Tân lộ ra vẻ quan tâm chân thành. Ở thời không này, y và Đới Diệc Tân đã gần một tháng không gặp nhau, đối phương gầy đi nhiều rồi.
"Sao lại không sao? Muốn đi bệnh viện không?"
Hoắc Hữu Thanh nghiêng đầu làm như không quen với sự thân mật của Đới Diệc Tân: "Thật sự là không sao hết. Khó lắm mới được xem vở nhạc kịch hôm nay, tôi không muốn bỏ lỡ."
Đới Diệc Tân rút tay về: "Thôi được rồi. Nhưng nếu khó chịu thì phải nói cho tôi biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!