Editor + Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Wordpress: lachoalau0207. wordpress. com
Wattpad: wattpad. com/user/lachoalau0207
"Đới Nguyên?", Cung Lang nghe thấy một cái tên, cậu ù ù cạc cạc hơn cả Hoắc Hữu Thanh: "Ai cơ?"
Cung Lang không biết Đới Nguyên sao?
Hoắc Hữu Thanh cụp mắt xuống.
Không phải mơ.
Không phải mất trí nhớ.
Y 18 tuổi đã xuyên vào chính mình 27 tuổi, quay đi trở lại hết lần này đến lần khác.
Khuôn mặt của Cung Lang đột nhiên sát lại gần, cậu không ngạc nhiên nữa, mà đôi mắt hiện lên sự hờn giận: "Tại sao Hữu Hữu lại nhắc đến người tên Đới Nguyên vậy? Người đó là nam hay nữ, quen nhau từ khi nào..."
Cậu lải nhà lải nhải, Hoắc Hữu Thanh đẩy cậu ra.
Y xốc màn giường lên, chợt thấy Cừu Vấn Phỉ cũng đang ở đây.
Giọng của Cung Lang khá lớn, hình như Cừu Vấn Phỉ nghe được rồi, cậu ta nhìn thoáng qua bên này rồi quay đi ngay.
Hoắc Hữu Thanh nhìn Cừu Vấn Phỉ, vì Đới Nguyên mà hai người này sẽ liên thủ cùng nhau đối phó y sao.
Rốt cuộc thì Đới Nguyên là người như thế nào đây?
"Hữu Hữu, cậu nhìn cậu ta làm gì?"
Khuôn mặt của Hoắc Hữu Thanh bị xoay lại, Cung Lang áp đầu ngón tay hơi lạnh của mình lên má y. Cảm giác mát lạnh làm y hơi khó chịu, Hoắc Hữu Thanh bắt lấy tay Cung Lang: "Nhìn chút thôi chứ có gì đâu."
Y nói xong thì xuống giường.
Cung Lang cũng lẽo đẽo theo y xuống giường. Cậu có chút tức giận khi nhìn thấy Hoắc Hữu Thanh đang đứng thay quần áo trước bàn, nhưng cậu ngại ở đây có người ngoài nên không thể tức giận được, cậu chỉ có thể che chắn cho Hoắc Hữu Thanh bằng cơ thể mình.
Lúc này Hoắc Hữu Thanh nào có tâm trạng quan tâm Cung Lang đang nghĩ gì, y vội vàng thay quần áo, rửa mặt rồi ra khỏi ký túc xá.
"Hữu Hữu", Cung Lang lại đuổi theo, cậu không hiểu vì sao Hoắc Hữu Thanh vừa tỉnh ngủ lại hỏi thăm người tên Đới Nguyên đầu tiên, bây giờ cũng phớt lờ cậu luôn: "Chẳng phải sáng nay cậu có lớp học hả? Ăn sáng rồi hẵng đi."
"Tớ không muốn ăn, Cung Lang, tớ muốn ở một mình", Hoắc Hữu Thanh nói chuyện nghiêm túc với Cung Lang.
Cung Lang nghe ra sự khác biệt giữa "tự về nhà" ở quán cà phê Internet lần trước và lần này của Hoắc Hữu Thanh. Trong đầu cậu có muôn vàn ý nghĩ vụt qua, nhưng chỉ có một ý nghĩ ôn hòa nhất hiện lên trên khuôn mặt cậu, xen lẫn chút tủi thân: "Được rồi, vậy cậu muốn ở một mình bao lâu? Bao lâu nữa thì tớ có thể đến tìm cậu?"
Hoắc Hữu Thanh sờ cổ mình: "Không biết nữa, chuyện đó để sau nói tiếp nhé."
Y vừa dứt lời là đi ngay lập tức.
Hoắc Hữu Thành muốn tìm Đới Nguyên ngay lập tức, tựa như y bị thứ gì đó thôi thúc. Thậm chí y còn định lên diễn đàn của trường để hỏi xem có ai biết Đới Nguyên không.
Cuối cùng y lại từ bỏ ý định đó.
Tìm được Đới Nguyên thì sao nữa?
Chẳng có ý nghĩa gì.
Truyện edit chỉ được đăng tải trên trang chính chủ Wordpress và Wa.t. pad của Lạc Hoa Lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!