Chương 22: Hắn Bệnh Hoạn Chắc Luôn

Editor: Méo | Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)

Wordpress: lachoalau0207. wordpress. com

Wattpad: wattpad. com/user/lachoalau0207

Tác giả có lời muốn nói: Dòng thời gian của quyển này là thế giới 18 tuổi của Hoắc Hữu Thanh, không có sự kiện xuyên qua thời không

——18 tuổi.

"Mời vào." Hoắc Hữu Thanh nghiêng người mời hai vị khách vào nhà, sau khi dẫn hai người đến phòng khách ngồi, y lịch sự nói: "Tôi là Hoắc Hữu Thanh. Đây là điểm tâm dì Tống làm, hai người nếm thử xem ngon không?"

Hai người có khuôn mặt giống hệt nhau ngồi xuống đối diện Hoắc Hữu Thanh. Đới Nguyên thấp hơn một chút, có thể thấy là đang thả lỏng hơn, hắn nhanh chóng bưng điểm tâm lên nếm thử, còn khen điểm tâm ngon.

So với hắn, vị khách còn lại từ khi ngồi xuống thì hai tay luôn nắm chặt đặt trên đầu gối, rũ mắt, thỉnh thoảng liếc nhìn Hoắc Hữu Thanh qua rèm mi dài của mình.

Thật ra trong lòng Hoắc Hữu Thanh rất tò mò về quan hệ của hai anh em này. Y đang nghĩ có phải hai người bọn họ sinh đôi hay không, nhưng vì phép lịch sự y biết mình không thể tùy tiện nhiều chuyện.

Không ngờ Đới Nguyên lại chủ động gợi ra: "Tôi và anh trai trông giống nhau lắm phải không?"

Hoắc Hữu Thanh nhìn hai anh em, thành thật gật đầu: "Hai người là song sinh?"

"Không phải." Đáp án của Đới Nguyên làm người ta sửng sốt, hắn như đã quen với sự ngạc nhiên của người khác, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi chút nào: "Rất thần kỳ nhỉ, anh trai tôi lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng hai người chúng tôi lớn lên giống nhau như đúc, ngoại trừ chiều cao."

Nghe thế Hoắc Hữu Thanh không khỏi nghiên cứu kỹ hơn diện mạo của hai người Đới Nguyên và Đới Diệc Tân, chỉ nhìn mặt thì thật sự không nhìn thấy điểm khác.

Đây là lần đầu tiên Hoắc Hữu Thanh nhìn thấy hai anh em nhà họ Đới.

Sau này vì thường xuyên ra ngoài chơi cùng nhau, khi đã dần hiểu nhau, bọn họ thoải mái hơn rất nhiều khi ở chung.

Đới Nguyên nằm trên đùi Hoắc Hữu Thanh, đang cầm trong tay cuốn sách ngoại ngữ Hoắc Hữu Thanh cho hắn mượn, ngoại ngữ của hắn không tốt lắm, thường xuyên dừng lại hỏi Hoắc Hữu Thanh câu này có nghĩa gì.

Buổi trưa Hoắc Hữu Thanh hơi buồn ngủ tựa vào sô pha, một tay cầm cốc nước dưa hấu ướp lạnh, tay kia đang trả lời tin nhắn từ trong nước.

Học kỳ 1 năm nhất kết thúc, y liền chạy đến chỗ cậu nghỉ đông. Nhiệt độ bên này là 20°C, rất thích hợp cho kỳ nghỉ.

"Câu này có nghĩa là gì vậy?", Đới Nguyên bỗng nhiên vươn tay chỉ về phía hàng chữ tiếng Anh, Hoắc Hữu Thanh nghiêng đầu nhìn thoáng qua, y đã xem quyển sách này nhiều lần nên rất quen thuộc với nó.

"Chuyển động thiên thể* nên tồn tại, nó không phải là vật dẫn ô uế bẩn thỉu, trái lại một số thân sĩ thường khoác lên người những bộ âu phục đẹp đẽ để che giấu ham muốn tanh hôi của mình."

*Trong thiên văn học hiện đại, thiên thể là các thực thể, các tập hợp hay những cấu trúc đáng kể trong vũ trụ mà sự tồn tại của chúng được khoa học ngày nay chứng nhận. (Nổ: mọi người đọc không hiểu chỗ này cũng kệ đi nha, tui cũng không hiểu gì đâu😂)

Mặt Đới Nguyên bỗng nhiên đỏ lên một chút, hắn gấp sách lại, lắc đầu nhìn tay đang cầm điện thoại của Hoắc Hữu Thanh: "Ai đang tìm cậu sao?"

"Bạn thân lúc nhỏ của tôi." Hoắc Hữu Thanh vừa nói vừa đưa điện thoại ra chụp một tấm hình gửi cho Cung Lang.

Lúc đầu Cung Lang cũng muốn sang bên này nghỉ ngơi, tiếc là công ty của cậu quá bận rộn, hơn nữa anh trai của cậu không có ý định buông tha cậu. Gần đây, ngày nào Cung Lang phàn nàn với y qua tin nhắn, nói mình sắp bị công việc đè đến không thở nổi, rồi lại hỏi Hoắc Hữu Thanh đang làm gì, bảo y chụp thêm vài bức ảnh, để cậu cảm thấy mình cũng được nghỉ phép.

Đới Nguyên nghe được bốn chữ "bạn thân lúc nhỏ"*, đặt sách sang một bên, đưa tay lên ngáp một cái nhỏ, sau đó hắn tìm một tư thế thoải mái trên đùi Hoắc Hữu Thanh và bắt đầu ngủ.

*Bên raw là 02 chữ (), nhưng dịch sang nghĩa tiếng Việt là 04 chữ nha

Hoắc Hữu Thanh ngạc nhiên, thấy người nọ đã nhắm mắt lại thì không nói gì nữa, động tác của y cũng nhẹ nhàng hơn.

Nhẹ đến mức khi nhìn thấy Đới Diệc Tân đi ra từ thư phòng, y lập tức làm động tác "suỵt" với đối phương.

Đới Diệc Tân cầm một quyển sách, đầu tiên hắn nhìn chằm chằm Hoắc Hữu Thanh, sau đó từ từ nhìn về phía em trai mình đang gối lên đùi Hoắc Hữu Thanh ngủ. Hắn im lặng đi tới, ngồi xuống bên cạnh y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!