Chương 3: Cư Nhiên Không Mang Tiền

Chạy trốn trên đường xá, Vũ Duyệt tâm tình rất thoải mái, trốn lâu như vậy, bởi vì muốn chiếu cố con mình, cho nên đều không có thời gian ra ngoài đi bộ, hiện tại tốt lắm, nàng có thể tận tình cùng con tiêu dao giang hồ !

"Duyệt Duyệt, chúng ta muốn tới chỗ nào a?" Vũ Kiệt tò mò hỏi. Thế giới này hắn không phải thực hiểu biết. Vậy thì chỉ có thể hỏi mẹ kiêm muội muội nhà mình, dù sao thời gian nàng sống ở đây cũng có vẻ lâu hơn, không phải sao?

"Thiên hạ to lớn như vậy, chẳng lẽ không có nơi nào cho chúng ta dung thân? Cho nên chúng ta coi như đây là du lịch thế giới đi, thưởng thức một chút cảnh núi sông hùng vĩ !" Vũ Duyệt nghĩ nghĩ nói.

Cái tên Lạc Minh Hiên kia nếu bốn năm sau còn tìm nàng, như vậy con đường kế tiếp hẳn là sẽ không được thuận lợi, nhưng là nếu như chính bọn họ cũng không thể tìm ra tung tích của bản thân, như vậy tên kia nhất định cũng sẽ tìm không thể tìm thấy bọn họ!

"Được rồi." Vũ Kiệt bất đắc dĩ nhún vai, hắn là con, chỉ có thể nghe theo lão mẹ trên danh nghĩa của hắn.

Vũ Duyệt tâm tình khoái trá nhìn ngó xung quanh trên đường, muốn đi mua một chút gì đó ăn cho đỡ đói, suốt đêm trốn đi nàng cũng đã có chút đói bụng.

Ở trên người sờ soạng tìm kiếm một hồi, đột nhiên Vũ Duyệt biểu tình cứng nhắc, sau đó dường như chưa từ bỏ ý định lại ở trên người tiếp tục lục soát thêm một chút…

"Duyệt Duyệt… Ngươi thế nào rồi ?" Vũ Kiệt nghiêng cái đầu nhỏ của mình nhìn nàng, biểu tình rất là khó hiểu.

"Bảo bối, xong đời rồi, ta thu thập một ít quần áo đồ dùng thông thường, nhưng ta lại quên mang một thứ !" Vũ Duyệt vẻ mặt "trời sắp sụp ", đầu hơi cúi xuống.

"Là… quên mang…thứ gì ?" Vũ Kiệt chậm rãi hỏi, trong lòng hắn có chút cảm giác không tốt.

"Ta quên đem bạc!" Vũ Duyệt nhịn không được quát to một tiếng!

"Ngươi nói nhỏ thôi a!" Vũ Kiệt nhìn trên ngã tư đường cái cũng không có nhiều người lắm, lôi kéo thân mình Vũ Duyệt, bàn tay nhỏ bé bưng kín miệng nàng, hắn cũng không nghĩ cùng nàng dọa người a!

".. Có quan hệ sao…" Vũ Duyệt còn chưa nói rõ xong, Vũ Kiệt đây là đang làm cái gì a?

"Ngươi nói cái gì?" Không nghe rõ thanh âm của Vũ Duyệt, tinh thần bức bách nhìn Vũ Duyệt.

"%#&$@%$@…" Vũ Duyệt bất mãn trừng mắt nhìn Vũ Kiệt, hắn rốt cuộc là có ý tứ gì a? Ôm miệng mình, làm sao mình nói đây?

Lấy tay chỉ chỉ bàn tay nhỏ bé của Vũ Kiệt, Vũ Kiệt nhìn ánh mắt biểu tình vô lự của Vũ Duyệt thì bừng tỉnh, hắn vội vàng thu bàn tay mình trở về, nhất thời kích động, hắn cư nhiên quên !

"Ngươi tại sao lại muốn bịt miệng ta chứ ?" Hừ, tiểu hài tử một ngày không đánh liền muốn phản!

"Làm ơn đi, chúng ta đang đứng trên đường cái, ta không muốn mất mặt cùng với ngươi đâu !" Vũ Kiệt vẻ mặt ảo não, hắn rốt cuộc là đã làm sai chuyện gì, cư nhiên bị sung quân đến nơi đây làm tiểu hài tử của muội muội? Ông trời rốt cuộc không có mắt a?

Vũ Kiệt nhịn không được bi phẫn …

"Ta như thế nào mất mặt a?" Nàng bất quá chỉ là hô to mình quên đem theo tiền!

Đúng rồi, tiền!

"Hiện tại nên làm cái gì bây giờ?" Vũ Duyệt sốt ruột, không có tiền, nàng và con cùng nhau hít gió Tây Bắc a? Lại còn không được tùy ý ăn no, càng thật là buồn phiền, hiện tại đang là mùa xuân gió Tây Bắc cũng không có mà hít a!

Nhịn không được đi qua đi lại, Vũ Duyệt cảm thấy nhân sinh của chính mình thật là vô vọng! Tuy rằng gia đình nàng ở đây cũng là một thế gia đệ nhất điều kiện tốt lắm, nói như thế nào thì mình cũng là một công chúa, nhưng là cha mẹ nàng đều không quan tâm nàng, vì củng cố địa vị của họ mà nàng cũng chỉ có thể bị bọn họ một lần nữa bán đi!

"Cái gì làm sao bây giờ? Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!" Có gì mà phải gấp? Có sốt ruột thì tiền cũng không thể mọc chân chạy ra đây! Bọn họ là hai người sống có tay có chân, chẳng lẽ còn có thể bị chết đói?

"Chúng ta đây trở về lấy sao?" Vũ Duyệt có chút không xác định trưng cầu ý kiến của con.

"Chẳng lẽ ngươi muốn chui đầu vô lưới?" Vũ Kiệt tùy tiện mở miệng, nói không chừng những người đó đều đang ở đó chờ bọn họ quay lại!

"Kia… Nếu không, chúng ta đến thanh lâu đi! Nói không chừng xướng mấy bài hát, dạy các nàng mấy thủ khúc, chúng ta có thể kiếm ra tiền!" Vũ Duyệt có chút ý nghĩ kỳ lạ nói.

Nàng trước kia quả thật có ý nghĩ muốn tới thanh lâu đi chơi đùa!

"Ngươi có thể phổ nhạc? Ngươi có thể đánh đàn?" Vũ Kiệt không chút lưu tình hỏi, cái gì cũng không thể làm, có tư cách gì nói dõng dạc như vậy? Huống chi, tuy rằng hắn hiện tại là con trai của nàng, nhưng là hắn cũng là ca ca nàng, mấy chuyện này vô luận thế nào cũng không thể làm được.

Có hắn ở đây làm sao có thể để bọn họ lưu lạc đầu đường? Nếu thật sự như vậy chẳng khác nào cho hắn một cái tát sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!