"Thình thịch thình thịch…" Vũ Duyệt cảm thấy trái tim bắt đầu không chịu nổi khống chế, trở nên kinh hoàng , thì ra nàng cũng sẽ ở trước mặt một nam nhân mà khẩn trương .
"…" Hiên không nói gì, chỉ là vẻ mặt bí hiểm nhìn Vũ Duyệt, làm cho người ta không thấy rõ hắn rốt cuộc đang nghĩ gì.
" Ta đang nói chuyện với ngươi đó !" Vũ Duyệt nhất thời kích động, lại nhịn không được ngồi phắt dậy, miệng vết thương vừa băng bó —— lại quang vinh vỡ tan.
"A ~ đau!" Lần này so với lần trước đau hơn rất nhiều.
Không cần phải nói nữa. Trên mặt miếng băng gạc cũng đã tràn đầy vết máu .
Vũ Duyệt nhìn vết máu kia, lập tức lòng đau như cắt, hoàn toàn đem câu hỏi vừa xong vứt ra sau đầu.
Mất nhiều máu như vậy, nàng có thể hay không chết vì mất máu ? Quả thực là không hoa lệ chút nào .
"Nàng nhìn xem, kích động như vậy để làm gì chứ ?", Hiên vừa thấy Vũ Duyệt như vậy, làm sao còn có thể tiếp tục bảo trì tư thái tao nhã? Làm sao còn có thể vân đạm phong khinh ?
Lại một lần nữa đem miếng băng gạc gỡ xuống, nhìn thấy miệng vết thường dần lớn hơn, Hiên hận không thể bóp chết nữ nhân ngu ngốc này !
Nàng không thể làm cho hắn bớt lo lắng đi một chút được sao ?
Lần này cũng không giống lần trước, băng bó một chút là xong việc, miệng vết thương đã lớn như vậy, nếu không bôi thuốc, chắc chắn sẽ phát sốt !
Lấy kim sáng dược quý báu của bản thân ra, Hiên mở nắp bình dược, sau đó đem bột phấn trắng đổ lên vết thương nơi đầu vai Vũ Duyệt.
"A ~" Vũ Duyệt nước mắt lập tức chảy xuống, thật đau muốn chết!
Hiên ngừng tay một chút, sau đó lập tức lại tiếp tục rắc thuốc. Tối hôm qua nàng ngất đi, cho nên khi dùng kim sáng dược cũng không xuất hiện phán uwngs gì đặc biệt, nhưng hiện tại nàng có vẻ rất thống khổ.
Nhưng vì muốn làm cho nàng sớm hồi phục thân thể, vậy thì hắn chỉ có thể nhẫn tâm một chút.
"Duyệt duyệt, nàng chịu đựng một chút, dược này hiệu quả tốt lắm , chỉ cần nàng không cử động mạnh , dưỡng thương nửa tháng, chắc chắn sẽ hồi phục hoàn toàn ." Hiên đau lòng cực kỳ, nhưng hắn cũng không thể bởi vì không muốn cho nàng đau lúc này, mà buông tha không rắc thuốc cho nàng nữa .
Đau dài không bằng đau ngắn !
"Hiên, ngươi hỗn đản!" Vũ Duyệt không chịu được đau đớn xâm nhập, bất giác buột miệng nói lung tung.
Thanh âm rất nhỏ, mơ mơ hồ hồ nghe không rõ ràng, nhưng nếu để ý kĩ vẫn có thể nghe được Vũ Duyệt đang nói thầm điều gì.
"Nàng đừng làm cho ta phải lo lắng như vậy được không?" Trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài thật sâu. Ý tứ hàm xúc sâu xa, cũng thật lâu không tiêu tan.
" Ưm ?" Ý thức đã không rõ ràng lắm, nhưng Vũ Duyệt vẫn có thể nghe thấy từ này, dường như đúng là hắn rất quan tâm đến nàng.
Nàng chẳng lẽ yếu đuối đến vậy sao ?
"A! Ngươi muốn mưu sát ta sao ?" Miệng vết thương chỗ khác, lại bị rắc kim sáng dược lên, Vũ Duyệt hoàn toàn phát điên rồi .
Thà a rằng cho nàng một đao luôn đi, để nàng không phải chịu nhiều đau khổ như vậy ! Sớm biết thế này, còn không bằng cho nàng chết đuối ngay lúc đầu đi.
"Duyệt Duyệt ngoan, ta không hi vọng thời gian mỗi ngày của nàng đều dùng để băng bó vết thương !" Lạnh lùng trành cái liếc mắt của Vũ Duyệt, Hiên thực thảnh thơi nói một câu như vậy.
Dù sao hắn cũng không chê phiền toái, hơn nữa lại có thể…Hắn xem như cũng được lợi rất nhiều.
"Ngươi sắc lang!" Ánh mắt tràn đầy ý đồ đen tối kia, làm sao nàng không nhìn ra chứ ? Không phải là bất động sao? Không phải là an an phận phận dưỡng thương sao? Được, làm thì làm !
Trải qua một trận luống cuống tay chân, khàn cả giọng, Hiên lại một lần nữa đem vết thương đang đổ máu kia băng lại.
Lần này Vũ Duyệt cũng dám động đậy, tuy rằng vết thương trên vai trái nàng nghiêm trọng nhất , nhưng phía sau lưng nàng cũng có vết rách lớn nữa. Cho nên, nàng cũng chỉ có thể dựa vào hắn . Có thể tình trạng lúc này của nàng quả thật không hay ho , nhưng cũng không còn cách nào khác.
"Đúng rồi, ngươi chưa trả lời câu hỏi của ta !" Nhất thời bình tĩnh lại, Vũ Duyệt lập tức nghĩ đến sự tình trước đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!