"Đi! Mau đuổi theo!" Lạc Minh Hiên cũng không quản tình huống trong phòng, lắc mình biến mất, dựa theo phương hướng Vân Dực bẩm báo mà đuổi theo…
"Đầu lĩnh, chúng ta hiện tại nên làm thế nào ? " Một ám vệ nhìn Vân Dực khó hiểu hỏi, Vương gia đã ly khai rồi, bọn họ còn đi đâu đây?
"Vô nghĩa, đương nhiên phải đuổi theo Vương gia rồi!" Vân Dực thực không tao nhã liếc một cái khinh thường, bọn họ là ám vệ, nhiệm vụ đương nhiên là thủ hộ ở bên người Vương gia a !
"Mẹ, ngươi thế nào rồi? Có khỏe không ?" Vũ Kiệt nhìn đám người kia đã bị bọc quần áo hắn ném ra dẫn dắt rời đi, sốt ruột mở ra ám cách môn, lo lắng dò hỏi.
"Ta không có chuyện gì !" Vũ Duyệt "vẻ mặt như chết cha chết mẹ" nhìn lên bộ trà cụ đã vỡ thành từng mảnh vụn, khóe miệng nhịn không được run rẩy. Xú nam nhân kia, cư nhiên khiến bộ trà cụ nàng thích nhất chết bất đắc kỳ tử, một ngày kia, nàng gặp hắn, nhất định phải hảo hảo giáo huấn hắn một trận!
Không đúng, vẫn là vĩnh viễn không nhìn thấy hắn mới là tốt nhất !
"Mẹ, ngươi thành thật nói cho ta biết, nam nhân kia rốt cuộc là ai?" Tuy rằng không biết chân tướng của chuyện này, nhưng Vũ Kiệt vẫn nhìn ra được, nam nhân kia chính là đang tìm mẹ mình !
"Ách, con a.. kỳ thật ngươi có thể coi như chưa từng nhìn thấy hắn cũng được…Ngoan, ngươi cứ coi như hắn chưa từng tới đây a!" Vũ Duyệt cười cười, vẻ mặt lừa dối thấy rõ, nhưng Vũ Kiệt khôn khéo làm sao có thể không nhìn ra đây ?
"Được, ngươi đã không nói, vậy ta sẽ hỏi ngươi một vấn đề!" Hừ, hắn không tin hắn không bắt nàng nói ra được !
"Vấn đề gì? Ngươi nói đi? " Vũ Duyệt có chút hơi sợ hãi lui lui lại đằng sau.
"Cha ta là ai?" Hắn có mẹ , đương nhiên cũng sẽ có cha. Trừ phi hắn là từ tảng đá chui ra !
"Ách? Ngươi không có cha!" Ân, đúng là không có, con là do chính nàng mang thai 10 tháng mới sinh hạ, cùng nam nhân kia một điểm quan hệ cũng không có!
"Không có cha? Ngươi cho ta là tiểu hài tử ba tuổi muốn lừa thì lừa sao? " Vũ Kiệt nhịn không được gầm nhẹ nói.
"Ngươi… ngươi… đúng là… tiểu hài tử … ba tuổi…mà…" Cho nên hẳn phải lừa được mới đúng ! Vũ Duyệt nhịn không được nói.
Bảo bối nhà mình quả thật mới chỉ có ba tuổi a!
Nhưng nhìn biểu hiện của hắn, căn bản không phải là của một tiểu hài tử ba tuổi!
"Lâm Vũ Kiệt!" Ma xui quỷ khiến, Vũ Duyệt đột nhiên hét lên một câu.
"Cái gì hả? " Vốn đang thở phì phì , Vũ Kiệt phản xạ có điều kiện lập tức đáp.
Vũ Duyệt câm lặng, cảm thấy đầu óc mình đang quay cuồng …
Nàng vừa phát hiện ra một chuyện tình, nhưng lại là một chuyện tình cẩu huyết đến nỗi không thể cẩu huyết hơn.
Ông trời quả nhiên thực ưu đãi nàng!
"Không đúng, ngươi vừa mới gọi ta là gì?" Vũ Kiệt khựng người lại, chậm rãi hỏi.
"Lâm Vũ kiệt!" Thực ngoan nói lại một lần nữa, Vũ Duyệt một điểm cũng không dám lỗ mãng , bởi vì bảo bối trước mặt, thực có thể là… đại ca…nhà nàng….
"Ngươi là… Duyệt Duyệt?" Vũ Kiệt giọng điệu tràn ngập không xác định.
Hắn cũng từng nghĩ mẹ hiện tại của mình có thể là người xuyên không. Nhưng nàng cùng tên với muội muội mình chẳng qua chỉ là chuyện trùng hợp mà thôi. Hắn chưa từng nghĩ rằng nàng lại thật sự là muội muội của hắn.
Quả nhiên, thế giới này thực là điên cuồng!
Hắn là người của thế giới hiện đại, đúng thật là không thể thích ứng kịp a !
"Ca ca?" Trời ạ, thật đúng là! Vũ Duyệt cảm thấy người nhân sinh của chính mình thật hắc ám, càng cảm thấy nhân sinh của ca ca cũng chẳng có chút hào quang.
Vì sao, vì sao, chuyện tình cẩu huyết như vậy lại phát sinh chứ ?
Vì sao, vì sao, ca ca nhà nàng chẳng nhẽ lại yêu muội muội đến mức, cư nhiên cũng sẽ xuyên qua với nàng… Bồi nàng… cùng tử? !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!