Đột nhiên hít một ngụm khí lạnh, Vũ Duyệt cảm thấy sự bi thảm của cuộc đời hôm nay là cao nhất, thật không ngờ, chuyện như vậy cũng có thể xảy ra trên người nàng.
Nàng cư nhiên —— đụng phải bầy sói?
Nhìn lục quang sâu kín, Vũ Duyệt đột nhiên nghĩ đến chính mình vừa mới đụng phải xương trắng, có lẽ thứ kia căn bản không phải là xương cốt của loài người, mà là đồ ăn còn sót lại của bầy sói!
Cũng chính là một ít hài cốt của động vật!
Trong lòng thầm oán chính mình vừa rồi vì sao không nhìn cho rõ ràng, hiện tại sẽ không phải đối mặt với loại động vật đáng sợ này.
Nàng tình nguyện bị người bắt nhốt, cũng không muốn trở thành đồ ăn cho bầy sói này nha.
Vũ Duyệt lúc này đã hoàn toàn không biết phải làm gì cho đúng, cả người đều bị vây quanh, muốn phá vây, chính mình lại không có võ công, làm sao có thể a?
Còn chưa nghĩ được phải làm sao bây giờ, đám sói kia đã chậm rì rì hướng Vũ Duyệt đi tới.
"Này , sói đại ca, các ngươi không cần lại đây, ta không thể ăn ~" Vũ Duyệt nhịn không được lạnh run, nàng chỉ là một người bình thường, "tâm vô chí lớn", chẳng qua là muốn tiêu dao giang hồ mà thôi. Nhưng vì sao trước mặt nàng luôn có nhiều thứ ngăn cản đến vậy?
Nàng rốt cuộc đã làm sai cái gì a?
Vũ Duyệt đột nhiên phát hiện, từ khi mình xuyên qua thế giới này đến nay, trừ bỏ chuyện tình của Vũ Kiệt làm cho nàng có vẻ vừa lòng, không có oán niệm, còn lạ nàng luôn cảm giác được không có chuyện tốt nào phát sinh trên người nàng!
"A ô a ô ~" Một trận tiếng kêu làm cho Vũ Duyệt hồi tỉnh, được rồi, nàng thừa nhận, thời khắc này mà lại rảnh rỗi hối hận, nàng quả nhiên có chút không bình thường .
Nhưng nàng thật sự rất oán niệm a!
Hơn nữa, cũng rất —— sợ hãi!
Đáng tiếc bầy sói nghe không hiểu oán niệm của nàng, cũng không biết nàng đang sợ hãi, chúng nó chỉ biết là, chúng nó rốt cục lại có đồ ăn.
Tuy rằng số lượng rất ít, nhưng cũng đủ để nuôi sống một ít sói.
"Không được lại đây…" Mắt thấy khoảng cách giữa bầy sói và mình càng ngày càng rút ngắn, Vũ Duyệt đã hoàn toàn bị dọa đến ngây người, nàng sẽ không chết như vậy chứ?
"A ô ~" Một con sói đột nhiên hướng Vũ Duyệt nhảy tới, Vũ Duyệt đầu óc hoàn toàn trống rỗng, nhưng nguy hiểm ngay trước mặt, nàng vẫn phản xạ có điều kiện lập tức bỏ chạy.
Quả nhiên người này trên một phương diện nào đó còn có chút tiềm năng .
Vũ Duyệt nguy hiểm tránh thoát tấn công của sói, nhưng trốn được một con, không có nghĩa là nàng có thể trốn được —— một đám!
Có lẽ là nhìn đồng bọn đã kiềm chế không được, cho nên những con sói khác cũng đã bắt đầu rục rịch, mỹ vị trước mặt, không nên rụt rè e ngại.
Trong vô thức, bầy sói liền đạt được thỏa thuận chung: hợp lực bắt giữ con mồi!
"Trời ạ, các ngươi không được lại đây!" Vũ Duyệt vốn chỉ là bị cả đàn vây, hiện tại lại bị "quần ẩu", không chết mới là kỳ tích!
Mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, Vũ Duyệt cho tới bây giờ đều không có giống hôm nay, cứ như vậy đem hai mắt cùng hai lỗ tai vận dụng hết toàn bộ công năng!
Vì mạng nhỏ của nàng, nàng liền liều mạng!
Tuy rằng đang là ban đêm, nhưng nếu muốn phân rõ chỗ nào không có sói, chuyện cũng rất đơn giản, nơi không có lục quang, nhất định không có sói tồn tại!
Vũ Duyệt nhìn đến khắp ngõ ngách đã chậm rãi lộ ra một khe hở, nàng liền đem lực chú ý của mình, cùng mục tiêu toàn bộ đều đặt ở cái khe hở kia, chỉ cần có thể chạy ra, hết thảy còn có hi vọng, nhưng nếu không thể, như vậy nàng cũng chỉ có thể làm nữ chủ xuyên qua đầu tiên trở thành bữa ăn cho bầy sói !
Cha, mẹ, ca ca, bảo bối, ta không muốn chết uất ức như vậy a!
Vũ Duyệt dùng sức than một hơi, sau đó lại đem hết toàn lực chạy về phía trước!
"A ô ~ a ô ~" Mắt thấy đồ ăn muốn chạy trốn, thú tính của loại động vật kia đã hoàn toàn bị bộc phát .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!