Chương 12: Rốt Cục Gặp Lại

Thượng Quan "Người Hiền" ? Nghe xong tên này, Vũ Duyệt tuy rằng thật sự rất muốn bảo trì một chút hình tượng thục nữ, nhưng nàng vẫn nhịn không được khóe miệng run rẩy.

Người đặt tên cho hắn, thật là tài tình!

Bất quá vì biểu hiện một chút tôn trọng của mình đối với người khác, nhất là người này lại là "ân nhân cứu mạng" của mình, nói như thế nào nàng cũng không thể cười người ta được, không phải sao?

"Thật là cảm tạ ngươi, Thượng Quan công tử!" Vũ Duyệt tiếp tục nói lời cảm tạ.

"Không biết nên xưng hô với cô nương như thế nào?" Nhìn nụ cười như hoa trước mắt, Thượng Quan Hiền Nhân cảm thấy tâm tình có chút không chịu khống chế nhảy lên .

"Tiểu nữ tử họ Vũ tên Duyệt." Vũ Duyệt bộ dáng tươi cười thản nhiên, lại động đến tâm của Thượng Quan Hiền Nhân.

Vẻ tươi cười này lóe sáng trong mắt một người, nhưng cùng lúc đó cũng làm cho tâm một người nào đó đau đớn.

Lạc Minh Hiên đang lơ đãng trên đường cái, chờ mong cùng người mình thương yêu gặp nhau, nhưng hắn đang nhìn thấy cái gì đây ?

Nàng mỉm cười ôn nhu như vậy với một nam tử khác, đã khi nào nàng tươi cười xinh đẹp như vậy đối với hắn chưa ?

Không cam lòng, phẫn hận quấn quanh trái tim hắn.

Vì sao trong mắt nàng thủy chung đều không có hắn?

"Vũ cô nương, ta…" Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Thượng Quan Hiền Nhân lại không biết nên nói cái gì, nói thêm, sợ đường đột quá, người ta dù gì cũng là một cô nương, nhưng nếu không nói, trong lòng sẽ cảm thấy có chút tiếc nuối, thật sự là kỳ quái.

"Thượng Quan công tử?" Vũ Duyệt khó hiểu nhìn hắn, hắn rốt cuộc muốn nói cái gìa?

"Không có việc gì, cô nương… Không biết ngươi muốn đi chỗ nào a? Nếu có thể, tại hạ có may mắn được mời cô nương đi uống ly trà?" Thượng Quan Hiền Nhân nhất thời kích động, nói chuyện có chút không thuận .

Ách? Vũ Duyệt ngẩn ra, lập tức liền phản ứng lại. Đây chẳng lẽ chính là "Cổ nhân đến gần"(???) trong truyền thuyết? Được rồi, tuy rằng nàng là người phiền toái người ta trước, nhưng tình huống hiện tại hẳn là như vậy không nên vậy đi?

Cách đó không xa Lạc Minh Hiên nhìn một màn này, trong lòng lửa giận lại thiêu đốt không thể áp chế.

Không được, hắn không thể lùi bước, người mà hắn đã nhận định, vậy chỉ có thể là của hắn !

Hắn mới là chánh chủ, người nào khác, đều cút sang một bên cho hắn!

Lạc Minh Hiên cố gắng áp chế tức giận trong lòng, chuẩn bị đi bắt giữ thê tử tự giác trốn nhà của mình kia!

Vũ Kiệt thật vất vả chạy lại đây, thật không ngờ, hắn cùng Vũ Duyệt là cùng lúc tới nơi này, nàng như thế nào nhận thức đường a?

Bất quá hoàn hảo, hắn mấy ngày nay luyện công còn có chút dùng được, chạy lâu như vậy, cư nhiên là mặt không đỏ, khí không suyễn. Xem ra hắn về sau nhất định phải càng thêm cố gắng .

Bất quá, nàng và người trước mắt kia đang xảy ra chuyện gì?

Hắn mới không xuất hiện trước mặt nàng một lát mà thôi, nàng cư nhiên ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt!

Hơn nữa nam nhân kia vừa thấy đã biết không phải là cái thứ gì tốt!

Tuy rằng lớn lên tuấn tú lịch sự, cũng có chút phong độ, nhưng người kia tuyệt đối sẽ không phải phu quân của Duyệt Duyệt!

Tuy rằng hắn bước chân vào thế giới này cũng chưa lâu, nhưng con mắt nhìn người chính xác của hắn vẫn không hề thay đổi. Khuyết điểm của người kia cũng không thoát được ánh mắt hắn !

Vũ Kiệt cũng không muốn người mà mình không thích tiếp cận Duyệt Duyệt, hơn nữa người kia có ý đồ không trong sáng, ai biết hắn nghĩ muốn làm gì a?

Cho nên hắn muốn bằng mọi khả năng, đem nam nhân theo bên người Duyệt Duyệt đuổi đi!

Vũ Duyệt nhàm chán nhìn Thượng Quan Hiền Nhân, nàng không muốn đi uống trà đâu ? Nàng còn có chuyện muốn đi làm, được không?

"Thượng Quan công tử, thật sự ngượng ngùng, tiểu nữ tử còn có một số việc, không thể cùng ngài cùng đi phẩm trà, thực có lỗi!" Vũ Duyệt vẻ mặt xin lỗi, làm cho người ta không đành lòng trách móc nặng nề. Lại có một tư vị điềm đạm đáng yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!