Chương 48: Tết này phải về đấy.

Sáng 4 giờ Ngụy Châu phải ra sân bay đi Bắc Kinh, lần này là đi thật.

Cảnh Du lười biếng ngồi dậy chở Ngụy Châu đi. Trên xe cậu ta cứ như người phụ nữ của gia đình vậy. Cứ liên tục huyên thuyên.

- Sáng phải đưa 2 mẹ đi ăn điểm tâm đấy. Rồi chở 2 mẹ về an toàn. Mẹ cậu thì phải đưa ra sân bay. Thấy mẹ đi rồi mới được về.

Cảnh Du vẫn còn ngáy ngủ.

- Sao em hôm nay nói nhiều thế. Anh biết phải làm gì mà.

Ngụy Châu xụ mặt. Quả nhiên nói nhiều rồi.

Vừa đến sân bay, Ngụy Châu toan mở cửa thì bị Cảnh Du nắm lại, tay để sau cổ mà kéo đến hôn nồng nhiệt.

- Đến nơi nhắn tin cho anh nhé!

Ngụy Châu mĩm cười gật đầu, kéo khẩu trang lên che mặt. Ánh mắt có ý cười.

Quả nhiên thần tượng vui vẻ thì fan cũng được phúc lợi. Ngụy Châu hôm đó nói cười vui vẻ, còn hát cho fan nghe. Fancam hôm đó náo động cả weibo.

Cảnh Du trở về nhà là 5giờ rồi. Lười vào phòng với lại không quen nằm 1 mình nên nằm dài trên sopha mà ngủ.

Mẹ Hoàng có thói quen dậy sớm. Đi ra phòng khách thấy Cảnh Du nằm co ro trong phòng thì thấy lạ liền vào phòng ngủ xem sao sẵn tiện lấy chăn cho Cảnh Du.

Không thấy Ngụy Châu trong phòng. Mẹ Hoàng lấy chăn mỏng đi ra mà đắp cho con trai. Im lặng mà nhìn cậu ta ngủ.

Cảnh Du trở người, mặt đối mặt với mẹ nhưng vẫn chưa thức giấc.

Mẹ Hoàng nhờ vậy có thể nhìn rõ con trai.

Bao năm rồi, nhìn hắn vẫn như vậy. Khuôn mặt ngủ rất đáng yêu này. Bao năm xa nhà, nhiều khi mấy năm mẹ Hoàng mới gặp được con trai. Lần nào trở về mấy hôm lại đi. Mẹ Hoàng nhớ thương con da diết.

Mẹ Hoàng đưa tay vuốt vuốt khuôn mặt con trai, chỉ cần là con trai vui, mọi quyết định mẹ đều đồng ý.

- Chị dậy sớm thế?

- mẹ Hứa đi ra phòng khách liền hỏi thăm.

Cảnh Du bị giật mình mà tỉnh giấc thấy đôi mắt ươn ướt của mẹ.

- Mẹ, mẹ sao thế. Mẹ khóc ah?

- Mẹ không sao, là bị cay mắt thôi.

Cảnh Du ngồi dậy kéo mẹ ngồi lên ghế.

- sao con không vào phòng ngủ mà ở đây? Ngụy Châu đâu? Nó ăn hiếp con ah?

Mẹ Hứa vừa nói vừa đi vào phòng ngủ tìm kiếm con trai.

- Dạ không, Châu Châu đi Bắc Kinh rồi. Sáng con mới chở em ấy đi nên về ngủ ở đây luôn.

Mẹ Hoàng ngạc nhiên.

- Đi Bắc Kinh? Sao đi vội vậy?

- Dạ, do công việc thôi, không gì đâu mẹ.

Mẹ Hoàng gật gật đầu, vẫy tay cho mẹ Hứa lại ngồi chung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!