Nửa đêm Cảnh Du vì hết thuốc mê mà tỉnh giấc. Đầu óc mụ mị, toan trở người thì phần bụng đau nhức làm cho nhăn nhó. Cảnh Du vén chăn nhìn vào, có 3 vết thương nhỏ xíu mà sao đau thế, ngay chính giữa ổ bụng có vết bầm lớn. Là do Ngụy Châu gây nên.
Cảnh Du ôm bụng, cố gắng ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường. Đúng lúc đó, A Nguyệt cũng mở cửa đi vào.
- Tỉnh rồi sao? Nằm xuống đi, không được ngồi dậy.
- Tại sao tôi ở đây?
- Anh bị viêm ruột thừa, lẽ ra là không sao, nhưng vì bị đánh vào ổ bụng làm chấn thương, nếu hôm qua không vào kịp thì có lẽ đã chết rồi.
- Sao cô biết tôi ở đây?
- Là em gọi cho anh, không thấy anh hồi âm tin nhắn. Một tiểu mỹ nam áo khoác hồng đã chỉ em đến đây.
Cảnh Du nghe đến đó đã biết là Trần Ổn.
- Từ lúc cô vào đây đến giờ, có gặp Châu Châu không?
Cảnh Du mắt không nhìn A Nguyệt, tay vân vê chiếc nhẫn ở ngón giữa.
- Không có. ( Nói dối, nói dối, nói dối. Nói dối trắng trợn ha)
Cảnh Du gật gật đầu, A Nguyệt lấy ghế ngồi cạnh giường Cảnh Du, miệng vẫn nói liên tục.
- Bác sĩ nói tạm thời 3 ngày chưa được ăn, chỉ uống sữa, cố gắng đi lại nhiều để không bị tắc ruột. Do là vết mổ nội soi nên chỉ có 3 vết thương nhỏ thôi, hàng ngày hộ lý sẽ giúp anh rửa vết thương. Tạm thời ổ bụng sẽ rất đau, cố gắng mà chịu đựng nhé.
Nói xong rồi lại đưa tay sờ đầu Cảnh Du. Cậu ta nghiêng mình né tránh. A Nguyệt không vì thế mà nản lòng, lấy trong túi xách điện thoại đưa cho Cảnh Du.
- Của anh đây. Em ra ngoài mua sữa cho anh.
Cảnh Du cầm lấy điện thoại, im lặng không nói. Đến khi A Nguyệt đi khuất rồi Cảnh Du mở điện thoại để gọi Châu Châu.
1 cuộc, 2 cuộc rồi 3 cuộc.... Không liên lạc được.
Cảnh Du có chút lo lắng nên gọi cho A Sử.
- Alo, tôi nghe.
- Anh có đi chung với Ngụy Châu không?
- Không có, tôi hôm nay đi Thiên Tân rồi.
- Vậy tôi cảm ơn.
Ngụy Châu không đi với A Sử, vậy chỉ còn cách gọi Sài tỷ thôi. Trong lúc Cảnh Du đợi Sài tỷ nghe máy, A Nguyệt đã đi đến cạnh cửa.
- Alo, Sài tỷ, có Ngụy Châu ở đó không?
Chân A Nguyệt dừng hẳn lại, đưa tai vào khe hở nghe ngón cuộc gọi.
- Cậu ta không có ở đây. 1 tuần lễ này cậu ta sẽ đi Bắc Kinh dự tuần lễ thời trang ở đó.
- Sao em gọi Châu Châu không được?
- Chắc cậu ta lên máy bay rồi. Thôi nhé, chị đang bận. À, nghe nói cậu mổ ruột thừa phải không? Mau khỏe nhé.
- Vâng, cảm ơn chị.
Cảnh Du thở dài, ngẩng đầu nhìn trần nhà:" Ngụy Châu, đi sao không nói tiếng nào với anh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!