Ngụy Châu tỉnh giấc đã là giữa trưa rồi. Cơ thể quả thực rất mệt mỏi, rất ểu oải. Vơ tay cầm điện thoại đã hết pin rồi. Ngụy Châu lười biếng cắm sạc điện thoại rồi đi vào nhà vệ sinh.
Vừa đánh răng Ngụy Châu vừa suy nghĩ, tại sao tối qua Cảnh Du không ở nhà? Có phải hắn ta chạy đi tìm cô gái kia rồi không? Lẽ ra cậu không nên bỏ đi. Bỏ đi chẳng khác nào tạo cơ hội cho hắn. Nhưng mà cú đá tối qua rất mạnh ha.
Ngụy Châu rửa mặt tỉnh táo đi đến chổ cắm sạc điện thoại.
Điện thoại mở nguồn lên tổng cộng có 12 cuộc gọi nhỡ, 8 tin nhắn đều là từ Trần Ổn và Phong Tùng.
Ngụy Châu lười nhác đọc tin nhắn mà gọi thẳng qua Trần Ổn.
- Alo, tối qua gọi tôi chi thế?
- Du kaka nhập viện rồi, tối qua đã vô phòng mổ rồi. Nghe nói lúc đầu chỉ là đau ruột thừa thôi, bác sĩ bảo là bị ngoài lực tác dụng mạnh lên ổ bụng nên bị chấn thương. Tối qua mà không đưa vào kịp là xong rồi.... Alo. aloo, còn đó không?
Châu Châu kinh hãi ngắt cuộc gọi. Cú đạp hồi tối của Ngụy Châu làm Cảnh Du suýt chết. Ngụy Châu cố gắng nhắn tin cho Trần Ổn hỏi nơi Cảnh Du điều trị.
Trên đường đến bệnh viện, Ngụy Châu quả thực rất bối rối. Cậu không biết đối mặt với Cảnh Du như thế nào. Cảnh Du có giận cậu không. Phải chi lúc đó nhường nhịn 1 chút có phải tốt không. Song lại nghĩ đâu phải lỗi do cậu, là do Cảnh Du để cô ta ôm hôn. Mà khoan đã, Cảnh Du cũng đâu muốn vậy. Vấn đề là cô gái kia. 6 năm rồi, quay lại đây làm gì.
Đủng rồi, tất cả là do cô ta mà Cảnh Du bị như thế.
Đến bệnh viện, Ngụy Châu nhanh chân chạy vào phòng bệnh. Vừa đẩy cửa vào thấy 1 người khoanh tay đứng cạnh giường Cảnh Du.
Là ai vậy?
Người đó nghe tiếng mở cửa của Ngụy Châu mà quay lại.
Chính là cô ta. Cô gái tối hôm qua đã gửi hình nhạy cảm cho Cảnh Du.
Ngụy Châu trợn to mắt mà nhìn cô ta. Quả nhiên cô gái này rất đẹp, khuôn mặt lai tây, mắt to, môi dày gợi cảm. Người phụ nữ này là bảng tổng hợp mẫu người yêu thích hoàn hảo nhất của Cảnh Du.
Ngụy Châu định lên tiếng thì cô ta đưa ngón trỏ lên môi, ra dấu cho cậu im lặng.
Cô gái đi lướt qua Ngụy Châu đi ra ngoài phòng bệnh. Ngụy Châu nhìn sang Cảnh Du rồi cũng bước theo ra ngoài.
Bầu không khí lúc này rất căng thẳng, chỉ có Cảnh Du là không bận tâm. Thuốc mê vẫn chưa tan hết nên cậu ta rất vô tư mà ngủ.
- Là cậu đánh Cảnh Du đúng không?
Cô gái khoanh tay lại, hơi nghiêng đầu ngước nhìn Ngụy Châu.
- Là tôi.
Ngụy Châu băng lãnh trả lời. A Nguyệt há hốc mồm, tiến tới nắm lấy cổ áo Châu Châu.
- Cậu là sao mà đánh Cảnh Du hả?
- Không phải chuyện tốt cô gây ra sao.
Ngụy Châu gỡ tay A Nguyệt ra rồi đẩy nhẹ vai cô 1 cái.
- Cô là người yêu cũ của Cảnh Du phải không?
- Tôi là người
- yêu
- đầu
-tiên của Cảnh Du.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!