Sau lần bị đánh thì đã 1 tuần rồi Lương Nhật không vào thăm Lâm Tôn. Cậu ta mặc kệ hắn nhưng vẫn thường hỏi thăm y tá tình hình của hắn.
Hôm nay hắn tháo bột. Chưa đi lại được nhưng đã tháo được cục nợ trên chân.
Lâm Hoàn hôm nay lại vào thăm hắn, mang theo 1 bao hạt dẻ.
- Anh, tại sao lại đánh Lương ka?
- Lỡ tay.
- Không ai lỡ tay như anh hết. Đánh đến độ Lương ka ho cả tuần này, bầm cả khuôn ngực.
Hoàn Hoàn giận dữ bóp nát hạt dẻ trong tay rồi từ từ lột ra.
- Sao lại mua hạt dẻ?
- Không phải anh thích ăn sao? Em hay thấy anh ăn cùng Lương ka.
- Là Lương Nhật thích ăn. Anh không thích. Đúng rồi, chuyện của e với hắn sao rồi.
Lâm Hoàn cho hạt dẻ vào túi, khuôn mặt sầu não.
- Anh ấy từ chối em rồi.
- Tại sao?
- Vì anh ấy nói yêu anh.
Một bầu không khí nặng nề bao trùm cả phòng bệnh. Không hiểu, thực sự không hiểu. Người bị đánh là Lương Nhật sao lúc này lồng ngực của hắn lại đau thế này.
- Anh hai, trả lời em. Thực sự là anh có cảm giác với đàn ông sao. Trước đây em thấy anh toàn đem phụ nữ về nhà, sao lần này, lại là Ngụy Châu.
- Anh không biết. Cậu ta có sức hút rất đặc biệt.
- Đặc biệt đến độ anh nỡ ra tay với người bên anh hơn 10 mấy năm sao. Anh hai, Lương Nhật anh ấy hi sinh vì anh nhiều như thế, trung thành, "nhất kiến chung tình" với anh như vậy, tại sao lại không thể cho anh ấy cơ hội mà nhất định lại là Ngụy Châu.
- Yêu cậu ấy rồi lại sợ mất cậu ấy, đặt tình cảm quá nhiều chính kiến sẽ bị lung lay. Em chấp nhận nhìn người em yêu ôm ấp anh hai em sao.
Lâm Hoàn cúi đầu không nói. Đứng lên xách túi đi về.
Lâm Tôn dựa lưng vào đầu giường có kê gối, tay vân vê hạt dẻ: " Lương Nhật, năm đó nếu tôi không đưa cậu túi hạt dẻ thì có lẽ cả đời này tôi và cậu sẽ không có hối tiếc"
~
Cảnh Du và Ngụy Châu hôm nay được Lâm Phong Tùng và Trần Ổn hẹn ăn cơm. Công việc dạo này của họ rất tốt. Là người mẫu CP đang được săn đón ở Hồng Kong và Đại Lục.
4 người bọn họ chọn một nhà hàng Hoa truyền thống dùng bữa tối.
- Hôm nay 2 cậu rảnh rỗi nên mời 2 chúng tôi ăn cơm hả?
- Cảnh Du buông lời trêu ghẹo.
- Anh này, kì thiệt đó, mời ăn cơm cũng chê ư.
- Trần Ổn bĩu môi.
Cảnh Du một tay gắp đồ ăn cho Châu Châu vừa chặc lưỡi.
- Người mẫu nổi tiếng mà đãi nhà hàng "kẹo" quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!