Hôm sinh nhật Ngụy Châu, Lương Nhật tặng cậu 2 vé đi Đài Loan. Đúng ngay dịp nghỉ Đông, thêm một cái, phim của Ngụy Châu được chiếu 1 tuần rồi. Doanh thu cực kỳ tốt, người đi vào tươi cười, đi ra đều khóc thút thít. Trên các trang mạng xã hội, nhạc phim đứng đầu bảng xếp hạng. Từ khóa Hứa Ngụy Châu và Lâm Hoàn được tìm kiếm nhiều nhất. Chỉ cần 0.3 giây là tìm được 2 triệu kết quả.
Ngụy Châu thời gian này rất thoải mái do không nhận lịch gì để chuẩn bị đi nghỉ cùng Cảnh Du. Chỉ có cậu ta vất vả một chút, tối ngày cắm mặt ở võ đường thu xếp thi lên đai lần 2 trong năm. Nên vì vậy Ngụy Châu phải đi mua đồ dùng 1 mình.
Ngụy Châu trang bị kín kẻ, mũ lưỡi trai, khẩu trang đen, áo khoác, khăn choàng cổ. Với thời tiết bây giờ thì "trùm" như Ngụy Châu cũng bình thương thôi.
Cậu đi vào khu bán quần áo, nhớ là buổi sáng xem tin tức nói Đài Loan lạnh lắm thế là mua 2 đôi găng tay màu xám đổ, rồi mua thêm 2 khăn choàng cổ màu đen, đi lên một chút lại thấy mũ len đẹp quá lại mua cả 2 cái mũ len màu đen.
Đi lên thang máy lầu 1 ghé vào khu đồ vật dụng thì mua bàn chải, kem đánh răng, dầu gội chai nhỏ, sữa tắm chai nhỏ. Rồi dựng lại ở quầy bán bao cao su và gel bôi trơn. Ngụy Châu dùng ngón trỏ vuốt vuốt môi dưới: có nên mua hay không? Nếu mua thì ra tính tiền ngại lắm! Thôi, để món này cho Cảnh Du mua vậy.
Ngụy Châu đi mua sắm hôm nay rất đắc ý vì không ai nhận ra cậu, nhưng mà bảo bối à, mùi hương trên người cậu giết chết cậu rồi. Lúc lướt ngang qua một cô gái ở quầy bánh kẹo, cô gái đó đã nhận ra mùi trên người Ngụy Châu, sợ nhận nhầm, còn giả vờ đi qua trước nhìn nửa khuôn mặt của Ngụy Châu. Không hổ danh là fan. Nhìn 1 cái là nhận ra ngay. Liền cập nhật weibo.
Ngụy Châu không ngờ lúc cậu đang tính tiền thì fan đã đứng đợi cậu ở thang máy.
Vừa đi ra thang máy, cậu nhận thấy sự bất ổn. Sao đông con gái dữ vậy trời. Bọn họ trên tay cầm điện thoại, máy ảnh, cứ nhìn qua lại. Ngụy Châu biết ngay là fan. Ây dô, khổ rồi. Ngụy Châu cố tình cúi đầu, đi lướt qua, một giọng nữ la lên: "Châu Châu kìa", biết là không thoát nổi, Ngụy Châu bèn ngẩng đầu lên, quay về phía họ vẫy tay chào.
Fan: Sao lại trốn tụi em?
ZZ: không trốn, không trốn. Tại không biết là đón tôi. Tôi hôm nay đi mua đồ, về ngay mà, không có nghĩ là fan sẽ ra.
Fan: Cho chúng em chụp hình nha!!!
ZZ: Ok, Ok.
Vậy là thành ra tính đi mua đồ 1 tiếng về nấu cơm cho Cảnh Du ăn tối lại thành ra bị chụp hình tới tận 2 tiếng mới về tới nhà.
Vừa mở cửa vào nhà đã nghe mùi thơm phức.
- Tôi về rồi.
- Em rửa tay đi rồi vào ăn cơm.
Ngụy Châu để đồ lên bàn trà rồi đi vào nhà vệ sinh. Cái thời tiết tháng 12 này quả thực rất khắc nghiệt. Lạnh đến độ tay chạm vào nước mà muốn đóng băng.
Đi ra phòng ăn đã được Cảnh Du bày cơm thịnh soạn. Có cà chua xào trứng, canh bí dồn thịt. Hấp dẫn ahh.
- Sao về trễ vậy?
- Đi mua đồ gặp fan. Chụp ảnh với họ rồi mới được cho về.
- Thôi ăn cơm, ăn cơm.
Tay nghề Cảnh Du khá lên rất nhiều ah, ở cùng cậu ta cũng rất thoải mái. Nếu như ai về trước thì người đó là người nấu cơm, còn người kia sẽ rửa bát.
- Châu Châu, mai ta bay chuyến mấy giờ?
- 9 giờ sáng ah.
- Em có thông báo cho fan không vậy?
- Tôi không có thông báo. Khoan đã, hình như chưa dặn Sử ca.
Ngụy Châu hớt hãi, lấy điện thoại ra, weibo của cậu được tag vào 1 bài viết : "Mai Ngụy Châu sẽ có 1 tuần nghỉ dưỡng ở Đài Loan, rất thú vị nha!! Các bạn không được gặp cậu ấy rồi, tôi cũng thất nghiệp rồi [biểu tượng khóc]x3". Ngụy Châu muốn té ngửa khỏi ghế. A Sử, phúc lợi này của anh thật lớn ha.
Cảnh Du nhìn biểu tình của Ngụy Châu cũng đoán ra được rồi, bật cười, rồi lùa cơm ăn. Ngụy Châu thì sầu não. Đi nghỉ cũng vất vả vậy sao.
~
Sáng 7 giờ, fan đã đứng chật cả cửa sân bay và trong tiền sảnh. Ngụy Châu có thể lựa chọn đi cổng VIP nhưng lại vì sợ tổn thương fan nên vẫn đi cổng thường. Vừa dừng trước cổng sân bay, fan rất ngoan ngoãn xếp hàng, rồi vì thấy ai kia bước xuống cùng mà bắt đầu la ó. Trời đất, trái tim hủ nữ phải làm sao đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!