Chương 32: Vô cực.

1 tuần sau khi xuất viện Cảnh Du đều ở phim trường với Ngụy Châu.

Còn 1 tháng hơn nữa thôi là bộ phim chuẩn bị đóng máy rồi. Ngụy Châu lấy lý do hôm trước mà bắt Cảnh Du ở lại với mình. Tiểu Phong cũng vất vả mà đồng ý lời nghỉ phép của Cảnh Du.

- Ngồi yên xem, tôi đang thoa kem cho cậu mà.

Ngụy Châu và Cảnh Du ngồi xếp bằng trên giường, cậu nặn kem từ tuýp ra thoa lên mặt cho Cảnh Du.

Trầy xước không sâu, chỉ là ngoài da, nhưng mà bị nhiều vết, nếu không cẩn thận sẽ bị thâm. Vết dài nhất kéo dài từ chân mày phải xuống má.

Cảnh Du thẩn thờ nhìn Ngụy Chây thoa kem cho mình. Hôm trước là cậu ta thoa cho Ngụy Châu, hôm nay lại được Ngụy Châu thoa cho cậu ta. Không phải yêu nhau như vậy là dễ chịu hơn là suốt ngày cãi nhau sao.

- Ngụy Châu, tối nay chúng ta đi chơi đi.

- Gì chứ? Sao tự nhiên lại đi chơi.

- Hôm nay là sinh nhật của em.

Ngụy Châu ngớ người, lấy điện thoại ra xe. Hôm nay đúng là sinh nhật của cậu. Sáng giờ có rất nhiều tin nhắn đến nhưng vì bận rộn thoa kem cho tên này nên không mở ra xem. Cảnh Du không nhắc, cậu cũng quên béng đi.

- Đi đâu? Film sắp chiếu rồi. Nếu bị paparazzi chụp được cũng không tốt? Sẽ ảnh hưởng đến film đó.

- Anh có nói là đưa em ra đường sao? Chúng ta đi đến nơi kín đáo.

Mặt Ngụy Châu nghệch ra, há hốc mồm, trợn to mắt. Chổ kín đáo. Đừng nói cậu đưa tôi vào khách sạn đó nha.

Cảnh Du dường như biết ý nghĩ của Ngụy Châu liền lấy tay vỗ vào trán cậu ta.

- Này, em nghĩ đi đâu đó. Em nghĩ anh là như vậy sao.

- Chứ cậu nói xem, cậu đưa tôi đi đâu?

- Bí mật.

Nói rồi Cảnh Du nằm ườn lên trên giường, tay chân duỗi ngay ngắn theo cơ thể, không nhúc nhích. Ngụy Châu vì dáng nằm này của Cảnh Du mà phì cười, phát vào đùi Cảnh Du 1 cái.

- Cậu làm gì vậy?

- Anh sợ trôi kem.

- Vậy cậu tiếp tục nằm vậy đi ha. Tôi có cảnh quay ở tầng dưới.

Nói rồi Ngụy Châu thay phục trang, bước xuống lầu trang điểm.

Cảnh Du vừa thấy cửa đóng liền ngồi bật dậy, lấy điện thoại gọi cho ai đó.

- 8 giờ tiệm cậu đóng cửa phải không? Tôi không muốn có ai khác nữa đâu.

Bên đầu dây bên kia nói gì đó, Cảnh Du liền cười tít mắt, rồi cúp máy.

Cảnh Du sợ xuống lầu sẽ làm Ngụy Châu phân tâm nên đi ngủ. Quên cả việc bốc kem trên mặt ra. Ngụy Châu quay xong cũng là 6 giờ chiều, lên phòng thấy tên đó ôm gối nằm co ro ngủ rất đáng yêu.

Ngụy Châu rất thích nhìn Cảnh Du ngủ. Những lần quay Thượng Ẩn, Cảnh Du nhiều khi ngủ gật. Cậu ta chỉ cần không có cảnh quay, không đùa nghịch thì sẽ ngủ. Có lần quay cảnh trong lớp ngủ gật, đạo diễn kêu mấy lần "Cố Hải, Cố Hải" cậu ta mới giật mình tỉnh giấc. Hay mỗi lần lên xe lại mệt mỏi mà dựa vào vai cậu ngủ. Khoảng thời gian đó quả thực rất tươi đẹp.

Ngụy Châu đưa tay xoa xoa tóc hắn, trời đất, chưa lột kem ra nữa. Ngụy Châu bĩu môi, tán nhẹ vào mặt Cảnh Du một cái, lại dùng ngón trỏ chỉ chỉ mặt cậu ta. Cái đồ làm biếng nhà cậu, bắt tôi thoa giờ tôi phải bóc nữa sao.

Ngụy Châu ngồi tẩn mẩn bóc các lớp kem khô ra. Đến miếng cuối cùng ngay chân mày. Do vướng lông mày mà Cảnh Du bị đau, giật mình mở mắt.

- Ah, quay xong rồi hả? Mấy giờ rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!