Chương 26: Tôi là Hoàng Cảnh Du

Lương Nhật quay về phim trường lúc đó trời đã tối. Ước chừng cũng đã 11 giờ khuya nhưng mà phòng Ngụy Châu vẫn còn sáng. Chạy vào chổ để xe hắn thấy 1 chiếc moto đen

- xanh lá. Của ai vậy nhỉ?

Hắn đi lên phòng, vì tò mò mà bước sang phòng Ngụy Châu, gõ gõ cửa.

- Cậu Hứa, tôi có thể vào không? ( Vẫn lịch sự hơn lão công của anh đấy anh bạn!!! )

- Vâng, vào đi.

Mở cửa vào phòng, đập vào mắt Lương Nhật là hình ảnh một chàng trai tiêu soái, sóng mũi cao, môi mỏng, mắt sâu, cơ thể gọn đẹp đang ngồi trên giường Ngụy Châu. Trên tay còn đang cầm 1 tuýt kem, tay kia thì đang xoa xoa dưới cằm của cậu ta.

- Cậu đây là?

- Tôi là Hoàng Cảnh Du.

Hoàng Cảnh Du? Diễn viên, người mẫu đã giải nghệ sao? Sao cậu ta lại ở đây? À, đúng rồi, cậu ta là người đàn ông của Ngụy Châu.

- Chào cậu, tôi là Lương Nhật. Trợ lý của Lâm tổng.

- Chào anh, tay tôi đang bận không bắt tay anh được. Xin thông cảm nhé.

Nói rồi Cảnh Du quay qua phía Châu Châu vừa thoa kem vừa thồi phù phù. Lương Nhật bị tình cảnh này mà làm cho bối rối.

- Anh có chuyện kiếm tôi sao?

- Mai chúng ta sẽ đi thu âm lúc 10h, cậu chuẩn bị giọng cho thật tốt. Còn ngày mai nữa là hoàn tất ca khúc phim. Chúng ta sẽ đi Bắc Kinh quay những cảnh cuối.

- Tôi biết rồi. Anh về phòng ngủ đi.

Lương Nhật hắng giọng, đưa tay đóng cửa lại, không quên căn dặn:

- Nhớ khóa cửa.

Cảnh Du và Ngụy Châu ngơ ngác nhìn hắn. Nếu bỏ qua chuyện hồi chiều giữa hắn với Ngụy Châu thì có thể thấy hắn cũng đáng yêu hơn tên Lâm Tôn kia.

- Này, cậu nghĩ xem, Lâm Tôn và Lương Nhật là mối quan hệ gì?

- Theo anh thấy có lẽ chỉ là ông chủ và trợ lý thôi.

- Sao cậu suy nghĩ đơn giản vậy. Cậu nghĩ xem, Lâm Tôn đẹp trai, cậu ta lại như nam thần vậy. Lâm Tôn đó giờ lại không có tin đồn có bạn gái. Hắn chỉ là bay bướm qua đường, không có quan hệ chính thống với ai cả. 2 người như họ bên nhau, tôi không suy nghĩ được cô gái nào xuất chúng có thể chen được vào giữa họ.

- Bảo bối, sao hôm nay em nói nhiều vậy, quan tâm nhiều chuyện vậy. Có phải kem trị sẹo rất tốt, vết thương rất mau lành nên em nói không đau nữa nên nói không nghỉ phải không?

Lời nói của Cảnh Du là trêu đùa nhưng cậu họ Hứa lại khó chịu, chui đầu vào mền, vừa chui vào lại bị tốc ra. Một bàn tay kéo cậu ngồi dậy.

- Ngoan nào, anh đùa thôi. Em làm vậy trôi kem hết rồi sao. Muốn ngủ cũng phải đợi lột ra đã.

- Vậy giờ tôi với cậu làm gì?

- Em muốn cùng anh làm gì?

- Cảnh Du cười gian, đưa mắt đầy tình ý nhìn Ngụy Châu.

Ngụy Châu hắng giọng, lấy gối đập đầu Cảnh Du 2 cái.

- Ai cho cậu suy nghĩ cái trò đó vậy hả?

- Anh suy nghĩ gì nào? Thôi thôi đừng rộn, đưa đây anh thổi cho mau khô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!