Chương 19: Bị bắt gặp rồi.

Sau khi bị ăn bình giấm chua, Ngụy Châu trở về phòng của mình. Cảnh Du lẽo đẽo theo đuôi đi vào.

- Ai cho cậu vào đây? Tôi có nói cho cậu vào sao?

- Bảo bối à, em đừng giận mà, lại đây, lại đây anh hôn 1 cái nhé

Nói rồi Cảnh Du dang tay đi tới phía Ngụy Châu như muốn ôm. Châu Châu dùng tay đẩy cậu ra, sắc mặt không thay đổi:

- Muốn bày tỏ tình cảm thì đi kiếm fan hâm mộ của cậu ấy. Không phải khen cô ta diễn hay sao.

Đích thực là ghen rồi. Ngụy Châu mỗi khi ghen tuông quả thực rất đáng yêu nha.

- Bảo bối à, lúc nãy anh còn chưa nói gì, em đã đi rồi. Lúc nãy đuổi theo em anh còn bị vấp té đó.

Vừa nói, Cảnh Du vừa vén ổng quần lên, ngay ống quyển ( còn lại là ổng đồng) quả thực có một mảng bầm lớn như vừa vấp bậc thang vậy. Nhưng mà đâu có ngờ được, vết bằm đó là hôm trước tập nhu thuật mà va phải bây giờ lại có lợi như vậy. Ngụy Châu quả thực đau lòng. Nhưng mà không vì vậy mà bỏ qua cho Cảnh Du. Cậu tiến lại. nắm lấy tai Cảnh Du mà kéo về giường.

Cảnh Du đau đớn la oai oái.

Ngụy Châu đưa quần ngắn cho Cảnh Du bảo thay ra. Cảnh Du quả thực rất tự nhiên không cần vào phòng thay đồ mà cứ vậy thay ra. Ngụy Châu sửng sốt.

- Cậu làm cái trò gì thế?

- Em không phải bảo anh thay đồ sao.

- Sao không vào nhà vệ sinh mà thay, lại thay ngoài đây.

- Anh với em còn gì lạ nữa sao? Có gì trên người anh mà em chưa thấy đâu, lại còn giả vờ.

Cảnh Du cười cười, nhe cặp răng khểnh đáng ghét. Ngụy Châu mím môi, tỏ vẻ như là người vừa bị bắt nạt.

Cảnh Du ngồi lên giường, đưa mắt nhìn chăm chú Ngụy Châu. Hôm nay Ngụy Châu đeo lens nha. Lâu lắm rồi Cảnh Du mới thấy cậu ta đeo lens, bình thường sẽ đeo kính hoặc không đeo gì cả. Ngụy Châu đeo lens đúng là câu dẫn mà. "Bộ mắt cậu chưa đủ to sao, bình thường không đủ gợi tình sao? Hôm nay lại còn đeo lens. Là cậu cố tình khiêu khích tôi phải không?"

- Cảnh Du suy nghĩ, yết hầu lên xuống liên tục.

Đôi mắt không rời khỏi tên mèo đáng yêu đang tìm chai dầu nóng hôm trước Cảnh Du chuẩn bị sẵn cho hắn.

-A, đây rồi.

- Ngụy Châu lôi trong túi đồ ra tuýp dầu nóng màu trắng xanh. Đây là hàng tốt mà Cảnh Du bình thường đi tập nhu thuật vẫn hay sử dụng. Cảm thấy dùng được nên mua cho Ngụy Châu.

Vừa quay người lại tính xoa dầu cho tên không có tiền đồ ấy, Ngụy Châu lại bị cậu ta xô ngã lên giường. Cứ vậy mà hôn tới tấp. Ngụy Châu sững sờ. Ayo, cái tên này, động tình cái quái gì vậy hả.

- Này, đừng có rộn. Thoa dầu trước đã.

- Không cần thoa.

- Cảnh Du vừa nói, môi vừa chiếm tiện nghi trên khuốn mặt Châu Châu.

Ban đầu, Châu Châu còn chống cự. Sau đó từ từ, từ từ mà cuốn theo nụ hôn của Cảnh Du. Đại Du cởi áo Châu Châu, hôn lên cổ, lên tai, rồi hôn dần dần xuống bụng. Ngụy Châu đưa tay cởi áo Cảnh Du lộ ra thân hình săn chắc mà mấy hôm trước cậu thèm muốn. Cảnh Du vuốt ve da thịt mát rượi của Ngụy Châu. Hơi thở dần như loạn nhịp. Tiếng thở càng ngày càng gấp gáp. Bị đè dưới thân hình cường tráng ấy, Ngụy Châu đưa tay ngắt phần nhú lên trên ngực ấy của Cảnh Du.

Càng lúc càng mạnh tay.

- Đại bảo bối à, em còn làm vậy nữa thì sẽ không có đồ cho em "chơi" nữa đâu.

- Tôi không cần "chơi".

- Đau, đau mà.... Anh xin lỗi, sau này ngoài em ra anh sẽ không khen bất kì ai nữa. Được chưa, được chưa, ahhhhhhh.

- Tha cho cậu lần này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!