Chương 18: Khẳng định chủ quyền.

Lấy lý do Ngụy Châu bị bệnh nên Cảnh Du danh chính ngôn thuận ở lại đây chăm sóc cậu ta 2 ngày dưới sự đồng ý của Lâm tổng.

- Bảo bối, dậy đi, anh mua đồ ăn sáng cho em rồi nè.

-hmmmm, mua gì đấy?

- Đoán thử xem.

Nói rồi đem bịch đồ ăn vào mền Ngụy Châu. Đúng là mèo, mũi cực thính. Cứ vậy mà bật dây. Yo, là bánh bao đó nha. Còn có sữa đậu nành nữa.

Một tay cầm bánh bao cho vào miệng, một tay cầm ly sữa đậu nành nóng hổi. Ngụy Châu ăn rất ngon miệng. Chợt nhớ ra điều gì đó:

- Cậu đừng nói cậu chạy về nhà mua nha.

- Ừ, chứ em có chịu ăn chổ khác đâu. Anh chạy về mua rồi chạy về đây. Sẵn tiện về lấy đồ dùng của anh luôn. Lâm Tôn cho anh ở đây chăm sóc em 2 ngày.

Cái gì, Ngụy Châu nghe nhầm chăng. Lâm tổng cho Cảnh Du ở lại đây. Không biết là điềm xấu hay điều tốt nữa. Trong lúc Ngụy Châu ăn, Cảnh Du đã chuẩn bị xong quần áo, đồ dùng cho cảnh quay ở Chu Gia Giác.

Xe đoàn làm phim đợi trước cửa. Bao nhiêu đồ đạc của Ngụy Châu đều được Cảnh Du mang trên mình.

- Xin lỗi cậu Hoàng, xe tôi còn 1 chổ cho diễn viên thôi.

Lâm Tôn ngồi trong xe nói vọng ra.

Hắn muốn làm khó cho Cảnh Du rồi. Cho cậu ở lại nhưng không được chung xe. Cảnh Du cười mĩm, gật gật đầu, xong rồi nhìn Lâm tổng nở nụ cười tỏa nắng:

- Không sao đâu, tôi có xe, xe tôi còn có tới HAI NÓN BẢO HIỂM.

Cố tình nhấn mạnh 2 nón bảo hiểm để chọc tức Lâm Tôn. Đưa cho quản lý hậu cần tất cả hành lý của Châu Châu, Cảnh Du một lần nữa lại nở nụ cười tươi rói.

- Ghế chúng tôi không cần ngồi. Phiền Lâm tổng đây đưa hành lý tới đó nha.

Dứt lời, Cảnh Du kéo Ngụy Châu đi lại moto của mình. Vuốt vuốt tóc rồi đội nón cho cậu ta. Ánh mắt hướng về phía Lâm Tôn mà khẳng định. CẬU ẤY LÀ CỦA TÔI. Xong rồi hôn lên nón. Ngụy Châu xấu hổ đấm nhẹ vào ngực hắn.

Lâm Tôn bị thái độ đó của Cảnh Du làm cho tức phát điên lên được.

- Đi, đi mau. Bây giờ không đi thì đến chừng nào mới quay được.

Hắn kéo mạnh cửa xe. Con mắt như một hòn lửa đỏ. Lâm Hoàn bị bộ dạng khó coi đó mà làm cho tò mò.

- Anh, sao vậy.

- Không sao.

- Ò, em biết rồi.

- Em biết? Em biết cái gì chứ?

- Lâm Tôn ngạc nhiên, mở to mắt nhìn Lâm Hoàn

- Em biết anh không sao....

Lâm Tôn quả thực có tật giật mình rồi!!!

Phía sau xe họ là moto của Cảnh Du đang tiến lên. Ngụy Châu ngồi ở sau ôm Cảnh Du, cậu ta tăng tốc vượt qua ô kính mà Lâm Tôn đang ngồi. Rồ ga 2 tiếng "ùn... ùn" đến khi Lâm Tôn quay sang nhìn thì phóng đi.

Trong xe tay Lâm tổng nắm thành nắm đấm, siết chặt. Là cậu đang cố tình trêu ngươi tôi sao. Cái thứ diễn viên giải nghệ không tiền đồ này. Cậu đợi đi!

Đoàn làm phim đến Chu Gia Giác là buổi trưa. Trong nguyên tác 2 nhân vật chính sẽ cùng nhau thả đèn hoa đăng cầu phúc vào tết nửa năm( Là ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch). Cả đoàn phim huy động lực lượng xếp đèn hoa đăng. Cảnh Du rất hứng thú nên ngồi làm cùng mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!