Chương 11: come out

Sau 1 đêm ngủ đầy giấc, việc đầu tiên cho ngày mới là suy nghĩ quà cho mẹ Cảnh Du.

- Mẹ cậu thích gì?

Cảnh Du vừa nghịch điện thoại vừa trả lời:

- Thích anh

- Ngoài cậu ra?

- Em

- Sao lại thích tôi?

- Mẹ anh nói thứ khiến mẹ anh vui nhất chính là anh hạnh phúc mà em chính là hạnh phúc của anh.

Vừa dứt câu, Cảnh Du nhảy vào lòng Ngụy Châu mà ôm ấp. Ngụy Châu đẩy đầu Cảnh Du ra, nghiêm mặt:

- Tôi không giỡn với cậu, nghiêm túc chút đi

- Yo, nãy giờ anh hoàn toàn nghiêm túc, không đùa giỡn ah

- Vậy giờ mua gì cho mẹ cậu đây. Về tay không thì ngại lắm.

Lần đầu tiên Cảnh Du thấy cậu vừa lo lắng, vừa ấp úng như vậy.

- Em làm bánh cho mẹ anh ăn đi, mẹ anh thích ăn bánh kem dâu, hơi chua 1 chút

Nói dứt câu, hắn đi về phía cửa nói vọng lại: " Anh có việc ở CLB phải đi"

Có khờ đến mấy cũng biết hắn cố tình đi để lại cho Châu Châu không gian để tập trung làm bánh. So với các thợ bánh chuyên nghiệp thì thua 1 chút nhưng bình thường ăn cũng đã rất ngon rồi.

Chuẩn bị xong đã là 5h chiều rồi, tất bật từ sáng giờ, thực ra làm bánh chỉ có 5 tiếng thôi, thời gian còn lại là dọn dẹp cái ổ nhỏ của hắn. 6h hắn lếch thếch về, người toàn mồ hôi. Tính chạy lại ôm đã bị cản lại: " cậu tính như vậy mà ôm tôi á, tôi còn mặc đồ này đi thăm mẹ vợ ah". Tôi cường tráng vậy mà là vợ cậu ư, đợi đi, đợi về đến nhà tôi coi ai là vợ.

Đến nhà Cảnh Du đã là 8 giờ tối. Mẹ Du rất niềm nở, cười rất tươi, vừa gặp đã vuốt mặt, nựng má Châu Châu: "Sao lại gầy thế này, mới 1 tháng không gặp mà con ốm thế này ư?" 1 tháng, Cảnh Du hết nhìn mẹ rồi lại quay qua nhìn Ngụy Châu. Mẹ cậu mới vỗ trán con tra trách móc: " Ngụy Châu cứ 2,3 tháng lại ghé nhà ta thăm ông ngoại con, có cháu nào như con không chứ, cả năm về nhà ở được 1 tháng rồi đi mất biệt". Mẹ cậu lôi Châu Châu vào nhà.

Cảnh Du thẩn thờ ngoài cửa, cậu là cái loại người gì vậy, đi tìm người nhà tôi chứ không tìm tôi, ban sáng còn tỏ thái độ như con gái về nhà mẹ chồng vậy. Cảnh Du tay đập cửa, chân cứ đá đá vào tường.

- Cô, con có làm bánh, cô ăn cho vui ạ

- hey yo, sao lại khách khí vậy? Sao lại xa lạ vậy con, người trong nhà cả mà.

Ba chữ " Người trong nhà" thắt lấy trái tim Ngụy Châu. Cậu cười cười, tay xoa xoa ly nước trong tay.

- Châu Châu, con có bạn gái chưa?

- Dạ chưa dì

- Vậy có cần dì làm mai không? Dì làm mai mát tay lắm nha

- Con có để ý 1 người, dì giúp con được không?

- Được chứ, ai vậy nè?

Yết hầu Ngụy Châu khẽ lên xuống:

- Dạ là... là....

- Mẹ, là con đó, em ấy yêu con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!