Chương 8: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Châu Khả Mi trong tình trạng đầu đau như búa bổ vì dư âm của vụ rượu chè ngày hôm qua mà đi làm, còn chưa kể trước khi ra khỏi nhà còn bị Song Linh ca một bài mới buông tha. Hic, số cô năm nay đen như quạ í!

Trong tâm thế chán nản cực độ bạn Khả Mi bước vào bộ phận.

-Khả Mi, rốt cuộc hôm qua làm sao mà cô uống thành dạng như thế hả?

-Kỉ Tâm có vẻ đã không còn e dè với Khả Mi như mấy tuần trước nữa, vui vẻ nói chuyện như bình thường.

-À, tại hôm qua tôi vui quá!

-Châu Khả Mi gãi gãi đầu.

Ách, sao cô cứ có cảm giác là thiếu thiếu thứ gì đó, nhưng thiếu cái gì thì căn bản cô không tài nào nhớ nổi! Một thứ vuông vuông? Trời ơi, đau đầu quá! Cô không tài nào nhớ nổi, thôi bỏ đi!

Châu Khả Mi đấm thùm thụp vào đầu khiến mọi người trong phòng tài vụ kinh hết vía. Cô gái này rốt cuộc là bị sao a?

Đồng hồ chầm chậm lết từng giây, cuối cùng nó cũng điểm đến con số 11 may mắn.

-Đi ăn trưa thôi!

-Câu nói vang lên, mọi người trong phòng tài vụ lập tức vứt công việc sang một bên mà giải quyết vấn đề bao tử. Kỉ Tâm vui vẻ kéo tay Khả Mi toan bước xuống nhà ăn.

Cộp, cộp, cộp!

Tiếng cao gót từ xa vọng đến, Khả Mi chột dạ. Phải chăng cô bị ám ảnh bởi tiếng giày cao gót thân quen này rồi a?

-Chủ tịch cho gọi cô.

-Một câu thông báo nhưng sức công phá của nó như lên đến cực đại, mọi người có mặt trong phòng tài vụ đồng loạt kinh hãi mà nhìn Khả Mi, còn Nghi Phương thư kí thì chỉ cười đầy thân thiện. Bạn Khả Mi hoàn toàn chết đứng.

Tại sao?! Ông trời ơi, tại sao ông lại đối xử với con như thế cơ chứ?!

Gào thét một màn, Khả Mi lại thất thểu theo chân cô thư kí xinh đẹp lên phòng thánh thượng dưới hàng ngàn con mắt ghen tị cũng như ngưỡng mộ của nhân viên trong công ty.

Khả Mi trấn tĩnh nửa ngày, cuối cùng cũng quyết định bước vào. Căn phòng rộng lớn vẫn như cũ mà làm bạn Khả Mi choáng ngợp. Không để cô có thời gian suy nghĩ lung tung, lão đại nhanh chóng lên tiếng, kéo tâm hồn đang treo ngược cành cây của Khả Mi xuống đất.

-Cô Châu!

-Vâng, chủ tịch?

-Khả Mi ngốc nghếch phản xạ có điều kiện, ngoan ngoãn đợi lệnh.

-Đồ!

-Lão đại lạnh lùng hướng Khả Mi mà đưa tay ra.

-…

-Khả Mi đần mặt ra, ngơ ngác nhìn lại lão đại.

Ách, là đồ gì? Mình có phúc cầm đồ của đại boss sao?

Thấy thái độ của Khả Mi, boss đại nhân biết ngay là cô đã quên, tốt bụng nhắc lại:

-Là cái hộp hôm qua tôi đưa cho cô giữ trước khi bắt đầu bữa tiệc đó!

À, cô nhớ ra rồi! Hôm qua là cô bị bắt ép cầm cho chủ tịch, thảo nào cả ngày hôm nay cứ thấy thiếu cái gì đó !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!