One
Cạch, cạch, cạch!
Tiếng đánh máy vẫn kêu đều đều, phá tan bầu không khí yên tĩnh xung quanh. Mọi thứ vẫn cực kì yên ổn và tâm trạng cua Khả Mi cực kì high. Vì sao ư? Đơn giản vì lão đại không đuổi việc cô, và hình như cũng không còn nhớ gì đến cái quá khứ kia nữa.
-Đến giờ ăn trưa rồi!
-Tú Tú vươn vai, tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy chuẩn bị đến nhà ăn và đương nhiên trong đó cũng bao gồm Khả Mi.
-Khả Mi, rốt cuộc cô không liên quan đến chủ tịch sao?
-Kỉ Tâm tò mò hỏi. Khả Mi thì chỉ nhìn cô đồng nghiệp này với ánh mắt đề phòng. Kinh thật đấy! Căn bản chủ tịch anh ta cười có một cái thôi mà Kỉ Tâm đã nhanh chóng tình nguyện làm phát thanh viên, thông báo rồi tam sao thất bản ọi người nghe. Bây giờ không biết họ đã nghe những gì nữa!
-Đúng đó, bọn tôi rất tò mò nha!
-Mọi người xúm xụm quanh Khả Mi, bây giờ trông cô chẳng khác gì là một miếng thịt mỡ cả.
-Mọi người, tôi nhắc lại một lần nữa! Không có quan hệ gì hết! Tại sao có thể nghĩ tôi cùng chủ tịch có quan hệ chứ?! Thiệt tình!
-Khả Mi cố gắng lấp liếm, xoa dịu con quỷ tò mò đang rục rịch trong người bọn họ ngủ yên.
-Bọn tôi chẳng tin!
-Thấy bọn họ căn bản một nửa tin tưởng cũng không có, Khả Mi liền nói bừa:
-OK, vậy bây giờ mà đích thân thư kí riêng của chủ tịch gọi tôi lên phòng thì tôi và anh ta chắc chắn có quan hệ! Vì đang là giờ nghỉ mà, chẳng lẽ còn làm việc sao? Đúng chứ!
-Nói như cô í! Thư kí riêng của chủ tịch tôi mới chỉ gặp qua có ba lần trong bốn năm làm việc ở đây thôi đấy!
-Tôi còn chưa gặp!
-Mọi người ném ánh mắt khinh bỉ về phía Khả Mi, nhưng cô vì những câu nói này mà tâm trạng cao hứng vô cùng, vì nó chứng minh rằng cái điều cô nói phét kia mãi mãi không có khả năng xảy ra. Thế là Khả Mi vui vẻ chuẩn bị đến nhà ăn.
Cộp, cộp, cộp!
Tiếng giày cao gót vang lên từ đằng xa, bỗng nhiên Khánh Xuyên cuống cuồng đập tay mọi người.
-Có chuyện gì sao? Gặp ma hả?
-Tú Tú bực bội nhìn theo hướng Khánh Xuyên chỉ cũng đứng hình ngay lập tức. Không khí xung quanh yên tĩnh một màn, mọi người ở tầng 3 đều thở không thông, trố mắt nhìn dáng người kiều diễm đang tiêu sái bước về phía này.
Cộp, cộp, cộp.
Tiếng giày cao gót cuối cùng cũng dừng nhưng …nó lại dừng trước mặt nhân viên phòng tài vụ.
Có chuyện gì vậy? Khả Mi không hiểu sao cảm thấy lo lắng kinh khủng.
-Tôi là Nghi Phương
-thư kí riêng của chủ tịch!
-Chòi ơi, thư kí riêng có khác! Có xinh quá không! Dáng chuẩn thiệt đó, chân lại còn dài! Khả Mi đang mải mê nhìn ngắm cô thư kí mĩ nữ đó thì như vỡ lẽ ra một điều gì.
-Nghi …Nghi Phương, chào …cô!
-Tú Tú, Khánh Xuyên, Kỉ Tâm cũng như tất cả nhân viên phòng tài vụ đều hồi hộp, run run giơ tay lên chào hỏi cô thư kí đó. Người …người này là thư kí riêng! Vậy …
-Xin hỏi trong mấy vị ai là cô Châu Khả Mi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!