Gửi các bạn độc giả, tôi sẽ không viết tiếp bộ truyện này nữa. Nói thật ra thì ban đầu nhiều người đã nói đúng, trắng ra chính là tôi đã ăn cắp những chi tiết trong truyện sam sam, cũng chính bộ truyện đó đã khơi gợi ý tưởng viết truyện này trong tôi. Tôi chỉ muốn bản than viết một bộ truyện thật hay, xây đựng một nam chính hoàn hảo, muốn tên nv đc các bạn nhắc đến trog những lời bình luận, những trag trên face.
NHƯNG …tóm lại là tôi không có tài nên quyết định bỏ truyện này, vì tôi cảm thấy bộ truyện này chính là thất bại của tôi, từ ý tưởng ăn cắp đến ngôn từ, đối với 1 ng viết truyện mà nói thì đó chính là thất bại. Tôi cũng muốn mình là ng Việt Nam đầu tiên có cách viết truyện khác, viết hay để nhiều độc giả ko còn kiếm tìm tr TQ nữa, nhưng thật là đời ko như mơ. Tôi cũng muốn thông qua thế giới tr để đc giao tiếp vs m.n, vì thực tế ngoài đời cs của tôi ko đc vui vẻ gì, lúc nào cũng luôn bị ng khác lợi dụng vì 1 lí do nào đó.
Lời cuối cùng tôi muốn nói là ko phải nói bỏ bộ tr này chính là bỏ luôn sự nghiệp viết tiểu thuyết của tôi. Tôi vẫn tiếp tục viết nhưng dưới cái tên khác, nếu bạn độc giả nào mun61 ủng hộ tiếp thì comment bên dưới tôi sẽ trả lời. Thực ra mình mới chỉ là hs mới tốt nghiệp cấp 3 thôi, thời điểm viết tr này thì đang học lớp 12 vậy nên mấy bạn goi mình là chị mình …ngại lắm!
hi hi hi
>.<
đây là 1 chap trog tr mới của mình.*cúi chào*
Tại sao anh ta lại có mặt ở đây?!! Chẳng phải đây đơn thuần chỉ là buổi chiêu đãi nhân viên tòa soạn thôi sao?
Không biết là do cảm nhận được ánh mắt quá mức gắt gao của Hà Liêu hay là vô ý mà anh quay nhìn, bốn mắt nhìn nhau.
-Đăng tổng, cảm ơn anh đã chiếu cố tòa soạn chúng tôi như thế! Chúng ta cùng ngồi?
-Tổng biên tập cười, tay đưa ra ý mời. Anh ta gật đầu, theo hướng tay của tổng biên tập mà bước vào bàn bên cạnh bàn cô. Không biết là vô tình hay hữu ý, vị trí chỗ ngồi đó quay lưng lại với lưng cô, cảm giác như hai người đang ngầm mà tựa lưng vào nhau. Tim Hà Liêu bỗng dưng nện thật mạnh, nhanh đến nỗi khiến cô không tài nào thở nổi, tay cầm đũa cũng vì thế mà run lên.
Đồng nghiệp đều thuần thục mà thu hết phản ứng đó vào mắt, ai ai trong lòng cũng dùng ánh mắt mờ ám mà nhìn hai người. Hà Liêu cũng không phải ngốc, cô đều hiểu ánh mắt đó là có ý gì.
-Sao mọi người yên ắng vậy? Cùng nâng ly nào!
-Không biết tổng biên tập từ lúc nào đã bước qua đây, mạnh giọng phá tan bầu không khí yên ắng. Mọi người cũng nhanh chóng nâng ly.
-Chúc mừng thành công của Một Ngày Mới!!
-Hà Liêu, em cũng không ít công đâu!
-Tổng biên tập đó bất thình lình đứng sau khiến cô giật mình.
Anh trai à, quả thật anh cũng quyến rũ đấy, nhưng mà tay như vậy thì có hơi …
Hà Liêu cười gượng, nhìn bàn tay đặt trên eo mình, khuôn mặt của tổng biên tập gần kề như thế, tư thế của hai người quả thật không thể không khiến người ta đánh giá một phen. Đồng nghiệp nhìn cô, Hà Liêu cũng hài hòa mà đẩy nhẹ cái tay ấy xuống, cười cười nói:
-Sếp quá khách sáo rồi! Dù sao cũng là nhiệm vụ của tôi mà, thành công cũng là do may mắn!
-Tổng biên tập đó cũng không làm khó cô, vui vẻ nói chuyện phiếm cùng các đồng nghiệp khác.
Ôi Chúa ơi, cô thực sự muốn về quá thể!
Bên bàn này vui vẻ không nói hết, bàn bên cạnh đã sớm vì khuôn mặt đen xì của ai đó mà lạnh cóng. Ai cũng dè dặt mà nhìn biểu cảm khó chịu của ngài Đăng tổng trước mặt, họ cũng không dám nhai mạnh nha.
…
Vốn dĩ chỉ một bữa cơm là kết thúc, nào ngờ phút cuối lại có một đồng nghiệp hăng máu đề nghị đi tăng hai, Hà Liêu ý định từ chối chuẩn bị từ lâu nhưng lại bị thái độ hăm dọa của mọi người làm cho á khẩu. Cuối cùng vẫn là đi theo.
Nhân lúc mọi người còn ồn ào, cô nhanh chân chạy vào nhà vệ sinh, nào ngờ trên đường trở lại đụng phải Hải Đăng, trong phút chốc, cô nhất thời không biết nên nói gì, trong đầu lại bất giác vang lên giọng nói lần trước của anh, xin lỗi cô.
-Anh … anh có định đi cùng mọi người không?
-Trời ơi, đây là lần đầu tiên sau bảy năm gặp nhau mà hai người nói chuyện như thế này. Có Chúa mới biết cô hồi hộp như thế nào!
-…
-Thế nhưng anh ta chỉ nhìn chằm chằm cô như soi mói, hoàn toàn không nói gì.
-Thật …thật xin lỗi! Đăng tổng bận rộn như thế, đương nhiên là không rảnh mà đi cùng chúng tôi rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!