Chương 3: Mối Tình Đầu

One

Một buổi tối yên bình hiếm hoi trên đất Sài thành, xe cộ dường như vãn hơn mọi ngày, mọi người cũng bớt hối hả, cũng nhờ thế mà ai cũng yên ổn mà ngắm trăng. Nhưng trong một con hẻm nọ, một tiếng hét như muốn nổ tung căn nhà vang lên:

-Cái gì?! Anh ta là chủ tịch của cậu sao?

-Sau khi về nhà, Khả Mi nhanh chóng kể mọi chuyện cho cô bạn thân của mình nghe, Song Linh như bị chấn động vì câu thông báo về chủ tịch của Khả Mi. Vì sao? Đơn giản người đàn ông đó chính là mối tình đơn phương của Khả Mi, mối tình vô cùng đáng ghét!

-Cậu thử nói xem có chết không cơ chứ?! Mình mà biết chuyện như thế này thì đã sớm xin nghỉ việc rồi!

-Khả Mi mặc một bộ thể thao rộng thùng thình, vừa cắn táo vừa căm phẫn nói.

-Ừm, công nhận số cậu xui thật đấy! À mà này, hình như tối nay có buổi họp lớp đấy!

-Thôi bỏ đi!

-Khả Mi tỏ thái độ không quan tâm, vẫn tiếp tục ăn táo.

-Cậu nghĩ cái đám đó sẽ dễ dàng mà bỏ qua sao?

-Song Linh chăm chú quan sát thái độ của cô. Mình vẫn nhớ như in cái năm Khả Mi không đi đến buổi họp lớp, đám đó còn đến tận nhà trọ đập cửa.

-Tối nay chúng ta ra ngoài uống nước đi!

-…

-Mình đến đó chỉ là trò cười cho bọn nó, vậy thì đến làm quái gì cơ chứ?!

-Vậy thì mau đi thôi!

-Song Linh nhìn bạn bằng ánh mắt tội nghiệp kinh khủng rồi vui vẻ nói. Dưới sự thúc giục của bạn mình, Khả Mi liền đứng dậy.

------------0o0-----------

Tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương của quán như đánh bay nỗi lòng của hai cô gái, Song Linh và cô nhàn nhã dựa lưng vào ghế.

-Ôi, có phải Khả Mi không?

Đang yên đang lành bỗng có một giọng nói vang lên, Song Linh và cô đồng loạt quay lại nhìn chủ nhân của giọng nói.

-Hôm nay hai cậu không đến buổi họp lớp sao? Trùng hợp thật í! Bọn này hôm nay cũng không đến!

-Khả Mi, Song Linh, lâu rồi không gặp!

Khả Mi tái mặt nhìn ba vị khách không hẹn mà gặp trước mặt, quay sang nhìn Song Linh cũng không khá khẩm gì.

-Này, lâu rồi cậu có gặp anh Lâm Dĩ không?

-Mông còn chưa kịp đặt xuống ghế mà cô gái tóc uốn nhẹ đã vào ngay vấn đề họ quan tâm.

-Khụ, khụ, khụ!

-Ngay lập tức nước cam chưa kịp xuống đến cổ họng bỗng lao thẳng lên mũi, Khả Mi ho sặc sụa.

-Khả Mi, cậu có sao không?

-Song Linh lo lắng hỏi, vỗ vỗ lưng bạn. Khả Mi uất hận nhìn ba con nhỏ trời đánh kia liền thấy họ đang nháy mắt cười thầm với nhau. Mẹ nó chứ! Rõ ràng chúng nó cố tình chơi mình!

-Ôi chết, xin lỗi nha!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!