-Như những gì em vừa mới nghe thấy!
-Kèm theo một nụ cười ngây thơ vô số tội, trong đó mang bao nhiêu tia sủng mà với cô chẳng khác nào nụ cười chế nhạo.
Được, coi như anh cao tay đi! Lão nương đây cũng không phải dễ chịu trận như thế đâu a! Đời còn dài, ta không tin chính bản thân lại không thể làm gì tên ma vương này! Vả lại cô không thể để cho hắn ta nắm mũi mình mà dắt đi dễ dàng như thế được! Hừ!!!
Trong khi bạn trẻ Khả Mi đang hừng hực khí thế chiến đấu thì Lâm gia đã vì câu thông báo của Lâm ma vương mà náo loạn một phen ra trò, ai cũng tranh nhau nắm lấy tay Khả Mi đòi thực hiện ý tưởng "tuyệt zời" đó. Bạn nữ chính Khả Mi đen mặt.
-Cái đó …mọi người, thật ra thì…
-Khả Mi đang khó xử, não bộ tích cực huy động mọi nơ ron về bộ phận trung tâm hòng kiếm cớ chạy trốn thì đã nhanh chóng bị Lâm phu nhân chém ngang.
-Cháu không yêu Lâm Dĩ đúng không? Cô cảm thấy thực nghi ngờ thái độ trốn né hết lần này đến lần khác của cháu!
-Kèm theo đó là khuôn mặt nghiêm nghị kinh khủng, không khí ngột ngạt nhanh chóng bao trùm cả gian phòng.
-Ý …ý cháu là …ha ha ha ha cháu thật lòng cảm thấy xúc động vì tấm lòng bồ tát của mọi người. Ngày mai, ngay ngày mai cháu sẽ cùng anh ấy về quê
-Khả Mi cười mà như mếu, giây phút này nói thật là cô khóc không nổi luôn! Thôi được rồi, cứ coi như Khả Mi cô không có tiền đồ đi, nhưng …cô thật sự rất khiếp đảm khí thế của mẫu thân Lâm ma vương. Sao cô lại có thể quên bà ấy căn bản cũng là người sinh ra anh ta cơ chứ!!!
Và thế là buổi ra mắt nhà chồng tương lai của bạn trẻ Khả Mi cực kì thuận lợi dưới con của Lâm ma vương, nhưng cũng thật thảm hại dưới cái nhìn của Khả Mi…
------0o0--------
Tinh sương ban mai của ngày mới lả lướt miên theo viền lá mà chạm xuống đất, và tại một góc trong thành phố Khả Mi vẫn trung thành như mọi ngày mà sửa soạn chuẩn bị đi làm. Cô định bụng hôm nay phải thật chăm chỉ vì dù sao hôm qua đã thất lễ với đồng nghiệp tại chỗ làm mới, họ đã mất công tổ chức chào đón mà cô lại không có mặt. Nghĩ xuôi dọc một hồi, Khả Mi cũng quyết định phải đi thật sớm.
-Sao đi sớm vậy? Cậu không định ăn sáng à?
-Song Linh từ trong nhà bếp mắt thấy Khả Mi chuẩn bị đi thì gặng hỏi, cô cũng cười cười rồi đi ra cửa.
-Surprise!
-Cửa vừa mở, một khuôn mặt bỗng dí sát về phía cô, la to.
-Trần Khiêm, anh đang làm cái gì ở đây vậy?! Làm tôi giật cả mình!
-Khả Mi vuốt ngực, ánh mắt bực bội mà nhìn người đàn ông trước mặt.
Tim cô cũng không phải sắt a! Hù như thế không sợ teo tim lại là may lắm rồi đấy!
Nghĩ đoạn lại không kìm được mà hướng Trần Khiêm ném ánh mắt đầy uất hận. Mắt thấy thái độ có phần gay gắt đến không ngờ của Khả Mi, anh cũng cuống cuồng mà hỏi han, xin lỗi. Thật ra cũng không thể trách Khiêm được, bởi lẽ căn bản trong lòng cô đang vô cùng vô cùng cảm thấy tức tối chuyện ra mắt tối hôm qua, hận một nỗi là nguyên cả đêm tính tới tính lui mà cuối cùng cũng không thể tìm ra cách nào thỏa đáng cả, thế là nghiễm nhiên vì cái hù của Trần Khiêm mà nổi cáu, nói thật cô cũng cảm thấy có lỗi.
-Không sao đâu! Tôi hôm nay là trong người cảm thấy không khỏe ấy mà! Anh cũng không cần phải để ý đâu!
-Không khỏe sao? Chỗ nào? Hôm nay hay là em cứ xin nghỉ ở nhà, tôi sẽ xin phép!
-Tai nghe Khả Mi nói không khỏe, Trần Khiêm không kìm được mà cuống cả lên, giữ lấy người cô mà săm soi từ đầu đến chân. Mắt thấy thái độ có vẻ thái quá hơn mức bình thường của Trần Khiêm thì Khả Mi thoáng giật mình. Có lẽ cô nên tử tế dành một chút thời gian để giải thích rõ ràng mọi chuyện với anh, tình cảm đấy cô thật sự không thể nhận được vì …căn bản trong lòng cô không thể quên được người đó, mà dù có quên rồi thì cũng không tài nào thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó được.
Nghĩ hơn nửa ngày, Khả Mi hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định mà hướng Trần Khiêm nhìn.
-Sao vậy? Nhìn mặt em lại khủng bố như vậy?
-Trần Khiêm, thật xin lỗi!
-Sao?
-…Về …về tình cảm của anh …tôi …tôi…
-…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!