Chương 27: (Vô Đề)

-Cháu không thể bỏ đi như thế được!

Thôi toi rồi! Chẳng lẽ bắt cô đền cái bình cổ đó sao? Đừng đùa ác như thế chứ! Không thích, không thích! Cái đó là bình cổ đó, có bán mười cái mạng này không chắc đã đền nổi chưa?

Khả Mi vì hành động bất ngờ của Lâm phu nhân mà một phen thất sắc, mặt cắt không còn giọt máu, miệng khô không khốc mà chờ đợi hành động tiếp theo là túm cổ cô giao cho cảnh sát của nhà họ Lâm. Nhưng đợi hơn nửa ngày mà căn bản một chút động tĩnh cũng không có.

-Lâm phu nhân …. ha ha ha ha…. thật ra mọi chuyện …

-Bạn Khả Mi thôi thì lấy tinh thần quay đầu là bờ, thấy chết sờn lòng mà mặt dày túm lấy tay Lâm phu nhân mà cười tươi đến quỷ dị.

-Khả Mi…

-…

-Tai nghe mẫu thân của đại ma vương gọi tên mình đầy xúc cảm như vậy mà Khả Mi cả kinh. Mắt tròn ngơ ngác mà hướng Lâm phu nhân.

-Cháu có thật lòng yêu Dĩ Dĩ không?

-Vì quá bất ngờ mà đầu óc rối như tơ vò của Khả Mi hơn nửa ngày sau mới hoạt động, chậm chạp, lắp bắp mà nhả ra từng chữ.

-Cháu …c …có.

-Cô không thể! Cô thật sự không đủ nhân tâm mà chia cắt hai đứa!

-Nửa câu còn đầy biểu cảm mà túm lấy tay cô.

Rốt cuộc thì sao đây?

-Khả Mi, qua việc cái bình cổ này mà cô mới nhận ra cháu thực là một cô gái tốt, biết nhận lỗi và chịu trách nhiệm, dù điều đó khiến cháu thiệt thòi. Ta một lòng rất xúc động!

-Nghe phu nhân đó lải nhải một hồi Khả Mi mới như vỡ lẽ. Nhưng chính điều đó cũng khiến cô kinh hãi.

Cái gì chứ? Cô thật ra rất rất lưu manh, rất rất xấu xa đó! Lâm phu nhân, cô không thể nhìn người qua vẻ bề ngoài được!

Vâng, đó chính là tiếng lòng của bạn Khả Mi đáng thương, nhưng chỉ tiếc là dù ười cái lá gan cô cũng không có can đảm mà nói ra, vì căn bản Lâm ma vương ở góc kia đang phóng ánh mắt sắc như dao găm về phía cô. Thôi thì cứ xem cô là thế hệ trẻ ham sống sợ chết đi! Dù sao hai tỷ đó dù có chạy thoát cũng không thể trả hết được. Haiz, coi như kiếp này đen thì Chúa sẽ bù kiếp sau vậy!

Khả Mi thầm than thân trách phận một hồi, tính toán hơn một ngày thì quyết định im luôn, cứ để cho đại ma vương tự xoay đi!

-Điều quan trọng là hai đứa lại đối với nhau thật lòng! Lâm Dĩ cũng không còn là trẻ con nữa, khó khăn như vậy mới tìm được người vừa ý nó, cô …cô làm sao có thể chỉ vì một chiếc bình cổ không đáng giá đó mà đối xử với hai đứa như thế được cơ chứ!

Ôi Chúa ơi, rốt cuộc mọi chuyện sao lại thành ra thế này?

Bạn Khả Mi mắt chết trối mà nhìn Lâm phu nhân, thiếu điều muốn túm lấy gấu quần xin phu nhân đó đừng đánh giá người qua vẻ bề ngoài.À, hình như nói vẻ ngoài cũng khiến quần chúng phẫn nộ thì phải!

Như trăm lòng một ý với Lâm phu nhân mà toàn bộ người nhà Lâm gia có mặt trong phòng đều thống nhất mà đem Khả Mi đánh giá từ tốn từ đầu đến chân. Bạn Khả Mi cả kinh.-.-||||

-Không để mọi việc trễ nải nữa.

-Vừa dứt câu mẹ của đại ma vương liền không nhanh không chậm mà hướng điện thoại mà đưa cho cô, Khả Mi ngơ ngác một trận.

-Con còn không mau báo với gia đình! Ôi, hay đứa trẻ này đều bị cha mẹ rời xa từ nhỏ, con mồ côi sao?

-Mắt thấy thái độ biểu cảm của phu nhân đó sắp trào dâng như thủy triều mà Khả Mi cuống cuồng mà đón di động từ tay phu nhân.

Ách, sao cô lại cuống cuống như thế cơ chứ? Mà Lâm phu nhân đó nghĩ thành dạng gì mà nghĩ cô mồ côi cơ chứ?

Chỉ vì một phút nông nổi nhất thời mà bạn trẻ Khả Mi hận một nỗi không thể trực tiếp đập đầu mình vào gối, nhưng dưới ánh mắt long lanh ngàn vì sao của nhà họ Lâm mà cô cũng chỉ biết rủa một câu cẩu huyết rồi chần chừ nhấn nút gọi về nhà, trong lòng cầu nguyện ngàn vạn lần không ai nghe máy, siêu thị có thể giảm giá chăng, cũng có thể hôm nay có trận bóng đá nào đó?

Nhưng sự đời đâu như mơ, đến cả Chúa nhân từ cũng bỏ đi chơi mà vô tình quên lờ thỉnh cầu của bạn Khả Mi đáng thương, sau ba phút đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen đến mức không thể quen hơn của mama tổng quản:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!