-Cô nói sao?
-Tôi muốn thôi việc!
-Khả Mi cố gắng kìm nén ý nghĩ muốn bỏ của chạy lấy người lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão đại.
Bà nó chứ, anh ta mà cứ nhìn cô như vậy thì sớm muộn gì cô cũng sợ quá mà đột quỵ ra đi thôi! Lão đại anh mau duyệt đi chứ!
Khả Mi mặt ngoài tuy cố tỏ ra bình tĩnh như thế nhưng thật ra trong tâm đã sớm bị hàn khí của chủ tịch đại nhân hù cho chết rồi. Cố gắng điều chỉnh lại ý nghĩ, lấy lí do làm ít hưởng nhiều trong tương lai gần mà Khả Mi can đảm nói:
-Chủ tịch, anh mau phê duyệt đi, hiện tại tôi không có thời gian!
-Cô vội như thế làm gì? Chẳng lẽ trước khi đưa tờ đơn này cô đã sớm tìm được chỗ tốt rồi sao?
-Lão đại khinh khỉnh mà nhìn, môi khẽ nhếch lên.
-Đúng vậy, bây giờ chỉ cần anh đuổi tôi trực tiếp sẽ đi luôn!
-Khả Mi thấy thái độ của lão đại thì bị chọc tức mà xù lông nhím lên, nhưng lão đại vì câu nói của cô mà nụ cười trên môi càng lạnh thêm.
-Cô Châu, nếu bây giờ cô tự ý nghỉ việc thì đồng nghĩa với việc cô đơn phương hủy hợp đồng, và đương nhiên theo lí thường cô Châu phải bồi thường tiền hợp đồng cho đối phương, tức là tôi…
Đến rồi, cô biết ngay là đại ma vương không dễ buông tha mà, anh ta sao có thể để con mồi anh ta đang ép gần chết bỏ chạy chứ! Bà nó chứ, cô khinh!
-Nếu bây giờ cô đi thì mau giao hai tỷ cho tôi…
Anh ta đúng là bức người quá đáng mà!
-Nếu bây giờ…
-Khả Mi mắt đã sớm tóe lửa khi nhìn thấy lão đại nhàn hạ gác chân, anh ta còn tỏ rõ thái độ không nhượng bộ. Khả Mi cô thật sự bị chọc điên rồi a!
-Anh đừng có mà quá đáng! Tôi rõ ràng trước giờ đều không đụng chạm gì đến anh, đừng có nói vì cái thứ tình cảm rác rưởi 7 năm trước mà anh không tha cho tôi, cũng quá vô lí rồi đấy! Anh …anh làm …gì vậy?
Khả Mi điên máu mà chửi, hiện tại cũng không nghĩ nhiều đến cái gì gọi là tương lai a. Chủ tịch đại nhân một cước nhanh chóng bước đến chỗ cô, hàn khí vây quanh khiến người khác không rét mà run. Khả Mi giây phút hiện tại mới bình tâm a.
-Thứ tình cảm rác rưởi? Hừ, cô đây là đang tự sỉ nhục mình sao?
-Lão đại ánh mắt khinh bỉ mà nhìn, Khả Mi vốn dĩ giây trước tim gan như đảo lộn vì sợ thì giây sau đã sớm bị câu nói của lão đại chọc tức.
-Không là khinh bỉ thì chính bản thân tôi cũng cảm thấy thảm hại vì cái thứ tình cảm đó!
Cái gì mà tự khinh bỉ bản thân chứ? Đừng nghĩ mình là chủ tịch thì muốn nói gì thì nói chứ! Cô mới là khinh thường kiểu người như thế! Cứ đợi đến lúc bổn cô nương ta đây đường hoàng mà bước ra khỏi đây đi, lúc đó cho lão đại khốn kiếp nhà anh biết thế nào lễ độ (ước mơ không thu phí a.-.-)
Trái ngược với thái độ hăng như gà chọi của bạn Khả Mi thì lão đại căn bản mặt ngoài vẫn im lặng, im lặng đến đáng sợ. Ánh mắt thâm trầm mà nhìn cô, không biết là hiện đang nghĩ gì.
Đang khi bầu không khí lên đến giai đoạn sờ vào là bỏng thì Nghi Phương thư kí không biết có phải là bồ tát không bước vào. Khả Mi hăm hở nhìn thư kí.
Lão đại anh ta có việc bận, tức là cô sắp được cho thôi việc rồi đúng không?-.-
-Thưa chủ tịch, bên ngoài có người của đối tác muốn gặp!
-Cô mau đưa cô Châu về bộ phận đi, tôi sớm ra!
-Khả Mi vì câu lệnh của đại boss mà nụ cười trên môi trong một khắc liền đông cứng.
Anh ta vừa nói cái gì…
-Cô Châu mời cô …
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!