Chương 23: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, như mọi ngày, Khả Mi lại đến công ty, nhưng mọi người hình như càng ngày càng khó chịu với cô thì phải, đã thế tháng này cô còn làm không công nữa chứ, trong khi mọi người vui vẻ, sảng khoái mà cầm tiền thì cô lại ở đây mà thống khổ nhập dữ liệu a.

Khả Mi vô cùng uất ức, lòng thầm rủa lão đại chết tiệt đó, bỗng lúc đó trưởng phòng lại đến trước mặt cô.

-Khả Mi, chủ tịch là thấy cô hôm qua làm mất trật tự an ninh của công ty …nên đã trực tiếp cắt tiền lương của cô rồi.

-Câu thông báo của trưởng phòng đáng kính như giọt nước tràn ly. Khả Mi thật sự tức giận.

Khốn kiếp thật! Tháng này cô đã không có tiền lương rồi, thấy cô ngồi không trong khi mọi người vui vẻ đi lĩnh lương mà anh ta còn chưa thấy thỏa lòng sao?! Bà nó chứ, rõ ràng anh ta cố tình muốn dìm chết cô mà! Còn cắt tiền lương tháng sau của cô? Lố bịch! Lố bịch!!!

Châu Khả Mi lòng tóe lửa hận, tay nắm chặt như muốn cố kìm chế nó xuống. Bỗng dưng cô lại nghĩ đến những câu nói của Song Linh

-không phải anh ta thù hận dai dẳng mà cô quá ngây thơ đi, làm gì có ai thừa nhận hậu đến nỗi tha ột kẻ đã từng sỉ nhục mình cơ chứ! Cô tại sao lại từng xảy ra tình cảm với một con người như thế cơ chứ! Thù hận không thôi, công tư không phân minh!

Quá tức giận mà lần đầu tiên Khả Mi bỏ về giữa chừng trong khi chưa tan ca, mặc kệ mọi người, mặc kệ ánh mắt của họ, cũng không phải quan tâm đến thái độ của anh ta, trực tiếp đi.

Khả Mi đi lang thang cuối cùng không hiểu vì sao lại quyết định đến vũ trường

-nơi cấm kị nhất của cô.

Tiếng nhạc xập xình trong quán cũng như những con người đang ra sức uốn éo trên sân khấu làm cho Khả Mi thoáng chốc nhớ đến cái lần đến quán bar tìm lão đại, thời gian đúng là khắc tinh của nhân loại quả không sai!

Nhìn những cô gái ăn mặc thiếu vải đằng trước mặt khiến Khả Mi khinh bỉ, nhưng rồi cô lại thấy mình cũng chẳng khác gì khi bước chân vào chốn ăn chơi như thế này. Hai lão gia dưới quê mà biết đảm bảo không đập nát cẳng đứa con hư đốn này mới lạ đấy! Nhưng bây giờ cô thật sự rất chán đời a!

Châu Khả Mi bắt đầu gọi rượu, uống hết ly này đến ly khác. Tiếng nhạc ồn ào, ánh đèn mờ ảo khác biệt với thế giới đang lao vào công việc bán sống bán chết bên ngoài, ở đây cô không biết là ngày hay đêm. Khả Mi bắt đầu chìm vào cơn say, cô thật sự muốn một lần thoải mái mà không phải lo nghĩ đến ngày mai a!

Bên này Khả Mi đang say mà nằm vật ra bàn, bên kia đã nhanh chóng có một đám đàn ông bước vào quán, không khí giữa họ ồn ào không kém quán là bao.

-Này Trần Khiêm, dự án thành công lớn như vậy cậu có nên đãi bọn này một bữa không?

-Sau khi chọn được một chỗ ngồi thích hợp, một người đàn ông rướn người nói với anh chàng ngồi bên cạnh. Người đàn ông tên Trần Khiêm chỉ cười nhẹ, không nói gì. Ánh mắt anh lơ đễnh mà đảo nhìn xung quanh. Đám phụ nữ nhìn anh chăm chú khiến anh thoáng chốc thấy kinh tởm.

-Này em gái, sao đi có một mình thế này? Có cần bọn anh phục vụ không?

-Cách đó không xa, Khả Mi bị hai gã đàn ông bủa vào. Ánh mắt càn rỡ mà nhìn lên người cô, bộ dạng như muốn nhanh chóng dụ cô gái này vào tròng.

Khả Mi đang ngủ bị quấy rầy thì khó chịu, bực bội hất tay hai tên đó ra.

-Không cần, không cần …đi …

-Nhưng hai gã đấy căn bản như hai con thú háu đói nhìn thấy thức ăn, quyết không buông.

-Đi với bọn này!

-Không đợi cô kịp phản ứng đã nhanh tay mà kéo cô đứng lên. Khả Mi mắt thấy nguy hiểm nhưng tay chân cô hiện tại lại mềm nhũn hết ra, không thể cử động chứ nói gì đến việc đẩy họ ra.

Bố, mẹ, Chúa ơi, ai đó cứu tôi với!

-Đã nói là bỏ ra cơ mà! Buông …buông ra coi !

-Khả Mi tuy không còn sức lực nhưng vẫn mạnh miệng :

-Ông chú này bị điên à !

Chát !

Cô tức giận mà vung tay tát cho hắn ta một cái như trời giáng gây chú ý trong bán kính 50m. Đương nhiên Trần Khiêm bên này cũng đã nhanh chóng bị thu hút. Nhìn kĩ là Khả Mi, Trần Khiêm vội vã nói khao đồng nghiệp rồi chạy lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!