-Cô Châu bị sốt đến nỗi phải nghỉ làm? Nhưng tại sao hôm qua lại có người thấy cô rảnh rỗi xem mặt kiếm chồng vậy? Cô đối với việc tìm đức lang quân tương lai gấp đến như vậy sao?
-Câu nói của lão đại vừa buông, mọi người lập tức không nhanh không chậm mà đồng loạt quay sang nhìn cô. Khả Mi giây phút hiện tại há hốc, không biết nói gì.
Lão đại anh ta sao có thể biết?
-Cô thử trả lời xem tập đoàn này có hay không cần một nhân viên như vậy?
-Boss hỏi, cô chỉ cúi đầu, mọi người liền khinh bỉ nhìn.
Không thể trách cô được a! Bây giờ nếu nói có thì cô thật là không muốn đi làm nữa rồi, mà nếu trả lời không thì mọi người sẽ nghĩ sao, cô cũng rất khó sống về sau! Ông trời ơi, sao lại đẩy con vào tình thế tiến thoái lưỡng nan như thế này cơ chứ?!
-Sao? Không trả lời được?
-Đại boss dồn cô vào thế bí, Khả Mi cô khinh.
Sao chứ? Dù gì cô cũng làm bao lâu rồi, hôm qua căn bản mới nghỉ lần đầu tiên. Tại sao lại phải bắt bẻ đến kinh khủng như vậy chứ? Còn không phải là anh ta ghét cô, nếu không thì lão đại đơn giản mắc bệnh lâu năm mà giấu rồi!
-Về vấn đề này, tôi nghĩ …
-Lão đại ngân dài, Khả Mi cũng như mọi người nín thở chờ đợi câu nói tiếp theo.
Đừng có nói là cô bị đuổi nha! Cầu Chúa, anh ta thương người một tí!
-Tháng sau trực tiếp cắt ¼ tiền lương của cô coi như cảnh cáo!
-Lời vừa buông chủ tịch đại nhân đã trực tiếp hiên ngang mà rời khỏi, để lại sau lưng không khí ồn ào, náo nhiệt.
-Khả Mi, công nhận cô cũng hay thật, nghỉ làm để đi xem mặt! Đã thế còn nói dối, sao phải làm thế? Cô có biết hôm qua chúng tôi vất vả như thế nào không hả?
-Khánh Xuyên đương nhiên không dễ dàng gì mà bỏ qua vụ này rồi. Chống nạnh, mạnh mồm mà hét.
-Hôm qua tôi thật sự là có bệnh, còn việc đi xem mặt thì chỉ đơn giản là cùng bạn …
-Thôi thôi, làm việc! Chúng tôi chẳng rảnh mà nghe cô giải thích này nọ!
-Tú Tú đưa tay lên ý bảo Khả Mi ngừng, sau đó trực tiếp trở về bàn làm việc, mọi người cũng nhanh chóng mà giải tán, Kỉ Tâm cũng chỉ nhìn cô rồi lắc đầu.
Khả Mi cảm thấy rất ức chế, cô rõ ràng làm tội tày đình đến như vậy sao? Còn không kể trước kia không ít nhân viên trong tập đoàn nói dối để được nghỉ, cũng bị bắt, thử nhìn lại xem họ có sao không? Lão đại anh ta rõ ràng là công tư không phân mình mà! Lại còn cắt tiền lương của cô, tháng này đã làm không công rồi! Đúng là tức chết cô mà! Nghỉ việc! Nhất định cô phải nghỉ việc!
Oài, nếu như có thể…
Khả Mi cứ mải chìm đắm trong tâm trạng thất vọng vì sự thật phũ phàng cho đến lúc tan tầm. Cô thất thểu xách túi ra về.
Không khí trước cửa công ty ồn ào hơn mọi ngày, đám nhân viên nữ không hiểu sao cứ hét lên từng đợt, Khả Mi cũng như mọi người tò mò mà bước ra xem cơ sự.
-Trời ơi, sao lại có người đẹp trai như thế này cơ chứ? Chiếc xe kia cũng sành điệu quá a!
-Đúng là soái ca mà, anh ấy chỉ đứng tựa lưng vào xe thôi mà …
-Á~!
Sau một hồi chật vật, cuối cùng Khả Mi cũng chen chân vào được đám đông, đem mắt đảo một vòng xem rốt cuộc là thứ gì mà lại khiến mọi người phấn khích như thế. Cuối cùng cô cũng thấy, đó là một người đàn ông cao ráo, body cũng rất chuẩn a, mắt đeo kính râm, nhàn nhã mà dựa vào cửa xe, cả người toát ra một tư vị lãng tử.
Chà, thảo nào mấy chị em phụ nữ lại phấn khích đến như vậy! Người này cũng phong cách quá đi! Nhưng mà cô không hiểu tại sao người đàn ông đó lại đứng trước cửa công ty, đợi ai sao?
Không đợi Khả Mi tò mò lâu, bởi vì nhanh chóng sao đó đã có câu trả lời.
Anh chàng đó mắt thấy cô gái mình cần tìm thì liền giơ tay lên vẫy, gọi lớn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!