Ánh đèn mờ ảo trong quán bar dường như khuất lấp những thứ gọi là giai cấp và thứ bậc trong xã hội. Mọi người nơi đây, người thì tán gái, người thì u sầu mà chìm đắm trong giai điệu của bài hát của người hát bên trên, muôn người muôn tâm trạng, nhưng một điểm chung là ai cũng tìm đến nơi đây là nơi tạm lánh sự đời, dù chỉ là một khắc ngắn ngủi.
Trong một góc khuất của quán, một người đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng, sát khí vây quanh dày đặc, hù dọa những ai có ý đồ bất chính với anh. Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, người đàn ông ấy càng quyến rũ và có lực hút hơn với những đường nét trên khuôn mặt cũng như cơ thể. Và không ai khác đó chính là khối băng ngàn năm, kỉ băng hà
-Lâm Dĩ.
Anh uống hết ly này đến ly khác, số lượng vỏ chai rượu cũng vì cơn tức của anh mà tăng lên, thoáng chốc mà hơn 3 chai rượu rồi a!
Cả đời Lâm Dĩ anh căn bản không biết hai chữ thua cuộc là gì và đương nhiên là muốn thứ gì thì phải đạt cho bằng được, nhưng những thứ anh gắng mình để đoạt lại từ tay kẻ khác có thể nói là đếm trên đầu ngón tay, và kẻ đó số phận cũng chẳng tốt đẹp gì. Ngay chính đàn bà với anh cũng vậy, bất quá cũng chỉ là thú tiêu khiển, nhưng anh khinh thường cái thú tiêu khiển đó. Ấy vậy mà hôm nay, vì một người phụ nữ rõ ràng yêu anh trước mà phải hạ mình, muốn tạo bất ngờ. Rốt cuộc thì anh thấy gì! Nực cười thật!
Đàn bà với anh không thiếu, nhưng lúc này anh lại bị chính cái thứ anh cho là không quan trọng đó khinh thường! Shit!
Đang khi Lâm Dĩ lửa hận vây quanh mình, ánh mắt vô cảm mà nhìn chằm chằm về một phía vô định. Bây giờ cơn giận của anh lên tới đỉnh điểm. Nhưng có ba cô nàng thân hình nóng bỏng, ăn mặc gợi dậy dục vọng của đàn ông không biết đặt mắt mũi mà nhìn, yểu điệu đi về phía anh, ngở ngớn, mang vẻ mặt như dụ tình dựa vào người anh, bàn tay không yên vị.
Người đàn ông này khí chất như thế hẳn là giàu có a! Thân hình cũng quyến rũ như thế, làm ấy cô thiếu điều muốn nổi dục vọng với anh ta ngay tức khắc.
-Anh đẹp trai, sao ngồi đây buồn vậy? Muốn mấy em phục vụ cưng không?
-Mấy cô gái đó như không nhìn thấy lửa trong mắt anh, tay trực tiếp mà đặt lên khuôn ngực của anh, chuẩn bị cởi cúc. Ngay cả cô gái đó không hiểu vì sao mà tim mình đập rất mạnh. Cũng không phải là cô chưa thấy đàn ông bao giờ a!
-Cầm tiền rồi cút!
-Lâm Dĩ kìm cơn giận mà đập tiền xuống bàn. Hai cô gái kia thì mừng như nhặt được vàng mà giành tiền, còn cái cô gái ngồi cạnh, có ý đồ bất chính với anh thì không biết trời cao đất dày mà vẫn ngồi nguyên chỗ cũ.
-Em muốn anh!
-Cô ta nói với giọng điệu vô cùng tự tin. Cô không tin anh ta có thể thoát khỏi móng vuốt cũng như thân hình ngàn thằng đàn thèm muốn của cô!
Nhưng trái với sự suy nghĩ của cô ta, Lâm Dĩ đối với hành động của cô ta mẫn cảm vô cực, anh lãnh cảm mà quay sang nhìn cô ta, ánh mắt đáng sợ thập phần.
-Cút!
-Giọng nói lạnh tựa âm ti cộng thêm khuôn mặt lãnh khốc, Lâm Dĩ căn bản không cần tốn lực mà trực tiếp thành công dọa mấy ả chạy té khói.
-Chết tiệt!
Choang!
Lâm Dĩ tức điên lên mà nghiến răng ném mạnh ly rượu xuống nền, phát ra một âm thanh gây sự chú ý không nhỏ.
-Anh …anh có bị sao không?
-Nhân viên của quán bar cuống cuồng mà chạy ra, lo sợ hỏi.
-Khỏi trả lại!
-Lâm Dĩ không thèm lưu tâm mà đập tiền xuống mặt bàn, trực tiếp rời khỏi quán dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
….
Tại biệt thự Lâm Kì, không khí ngột ngạt từ lúc Lâm Dĩ trở về. Bà giúp việc mắt thấy cậu chủ trở về thì liền lanh lẹ chạy ra:
-Cậu chủ, chiều nay có tiểu thư tự xưng là Minh Kiều muốn gặp cậu.
-Nghe đến cái tên này, Lâm Dĩ chẳng tổn trí lực mà để ý, toan bước lên lầu thì chợt khựng lại như nhớ ra điều gì đó.
Châu Khả Mi từng nói anh cùng Minh Kiều hôn thắm thiết trên lầu! Không lẽ…
-Thím Từ, cô gái đó có nói khi nào thì đến nữa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!