Chương 20: (Vô Đề)

Tiếng ho của Châu Khả Mi vang lên giữa khoảng không, vô tình mà tàn nhẫn làm mấy con chim ngoài cửa sổ giật mình suýt lao xuống đất mà thiệt mạng. Ai za, hình như cô bị ốm rồi thì phải-.-

-Thuốc nè! Hôm qua rốt cuộc cậu lăn lộn như thế nào mà ra nông nỗi này vậy hả?

-Song Linh lo lắng đưa thuốc hạ sốt cho cô, chỉ vì tương lai con cháu sau này mà bạn Khả Mi dù có bị đánh chết cũng không chịu đến bệnh viện, thành ra bệnh ngày càng nặng hơn(chị này rất biết quên mình vì dân số thế giới nha!), Song Linh thấy con nhỏ ngốc này hiện tại cũng rất rất muốn phát hỏa!

-Khụ …khụ …không có gì đâu! Cảm mạo thôi!

-Khả Mi lấp liếm, không thể để cho con nhỏ biết được điều cô thầm nhủ trong lòng.

Chuyện là như thế này, hôm qua sau khi bị lão đại trêu tức, cô thật sự rất rất không muốn nán lại đó thêm một giây, một phút nào, ai ngờ sau khi phóng như bay ra ngoài thì trời liền đổ mưa, mưa rất lớn a, cô cũng không mang dù. Bà nó, cẩu huyết đến thế là cùng! Đến ngay cả ông trời còn muốn trêu tức cô a, thế là mang khí thế"dân chơi không sợ mưa rơi"mà bây giờ mới ra nông nỗi này đây.

-Khả Mi này…

-Song Linh bỗng nhiên đon đả lạ thường, điều này khiến Khả Mi nghi ngờ kinh khủng. Chau mày nhìn, không biết con nhỏ này định bày trò gì đây!

-…

-Hôm nay mình được nghỉ…

-Thì sao?

-Nhóm FA trong tòa soạn của mình tính hôm nay sẽ đi xem mặt…

-Thì cậu cứ đi đi, dù sao thì mình cũng đi làm!

-Khả Mi chẳng thèm quan tâm nữa, nhanh chóng chuẩn bị đi làm. Cô cũng muộn lắm rồi a, cũng không muốn lão đại chết tiệt kia kiếm cớ bắt bẻ nữa.

-Cậu đi với mình đi, dù sao cũng thiếu một người!

Nghe Song Linh nói vậy, Khả Mi giật nảy, trợn mắt nhìn.

-Mình không đi đâu! Cậu cũng biết chủ tịch anh ta ghét mình như thế nào mà! Mà mình cũng không muốn phí thời giờ vào những buổi như thế!

-Thấy Khả Mi tỏ thái độ nhẹ không ưa, Song Linh bắt đầu bực tức.

-Cậu thật tâm là còn thích anh ta thì nói thẳng ra đi! Bày đặt giấu với chả giếm!

-Song Linh trề môi, khẽ nguýt cô.

-Ai …ai còn thích anh ta chứ? Khụ, khụ…

-Khả Mi vì gân cổ nói to quá mà ho sặc sụa, cô liền ném mắt phẫn uất về phía con bạn chết dẫm.

-Muốn mình tin thì đi! Cậu không bận tâm hai lão gia ở nhà sao? Mình muốn cậu đi là vì tốt cho cậu thôi ! Này nhá, thứ nhất, nếu qua buổi xem mặt này mà cậu tìm được Mr. Right thì không phải sẽ thoát khỏi cuộc đời FA sao, hai lão gia ở nhà cũng an tâm mà tĩnh dưỡng tuổi già ! Thứ hai, nếu như cậu có người yêu rồi, tức là giai đoạn sau khi xem mặt, thì chẳng phải Lâm Dĩ anh ta sẽ nghĩ cậu không còn thích anh ta sao, lúc đó bản thân cũng chẳng gặp rắc rối ! Đúng không ?

-Song Linh bắt đầu hăng tiết lôi một đống lí lẽ ra, vừa thuyết phục vừa thầm kín mà quan sát biểu cảm của Khả Mi. Đúng là nhà báo, nhà báo a ! ~(>.

-…

-Khả Mi trầm ngâm hơn nửa ngày. Song Linh căn bản cũng nói rất đúng nha ! Điều quan trọng là sẽ khiến Lâm Dĩ anh ta không hiểu lầm cô nữa, rồi sau đó sẽ không có lí do mà bỡn cợt, không kể là Song Linh nêu rất nhiều cái lợi a ! (bạn Khả Mi bị lay động rồi-.-)

-Sao ?

-Song Linh hồi hộp.

-Mình sẽ đi nhưng …còn đi làm…

-Dào ôi, cậu yên tâm, mình đã sớm xin nghỉ phép cho cậu rồi !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!