Chương 18: (Vô Đề)

Cái …cái gì thế này? Chủ tịch từ khi nào mà…

-Có chuyện gì sao?

-Mãi hơn nửa ngày sau, lão đại lên tiếng mới thành công kéo tâm hồn đang treo ngược cành cây của cô thư kí về. LiLa thư kí hoàn hồn, thu lại dáng vẻ thất thố chưa từng có của mình về.

-Đối tác trong dự án tháng tới muốn gặp ngài để bàn bạc, họ đang đợi bên ngoài thưa chủ tịch! Nếu như anh có việc bận …

-Cuối câu, cô thư kí còn kín đáo lén nhìn Khả Mi bây giờ đang chết đứng dưới người chủ tịch.

-Không cần đâu! Tôi ra ngay bây giờ đây!

-Nghe chủ tịch đã nói như thế, thư kí lễ phép cúi đầu rồi lẳng lặng ra ngoài, trong phòng hiện tại chỉ còn hai người.

-Tôi …tôi đi…

-Khả Mi ngọ nguậy ý muốn đứng lên, cô thật sự sẽ chết vì tình cảnh này mất.

Nhưng ngoài dự đoán của cô, dù cho đẩy như thế nào thì laõ đại anh ta nửa phân cũng không dịch chuyển. Rốt cuộc là có ý gì a?

-…

-Boss đại nhân nhìn cô chằm chằm, ánh mắt và người chung tình không chịu rời khỏi, bạn Khả Mi căn bản hiện tại sắp không thở nổi nữa rồi.

-Cô căn bản sau bao nhiêu năm vẫn còn thích tôi!

-Anh ta khẽ cười khẩy, mắt chế nhạo nhìn Khả Mi. Còn riêng bạn Khả Mi vào giây phút hiện tại như chết sững.

Anh ta cư nhiên lại lấy tình cảm của cô ra làm trò đùa!

Khả Mi tức đến run người, thời khắc này thật sự rất muốn lao vào đánh người, chửi bới, dạy cho anh ta một bài học nhưng …anh ta là ai kia chứ?

-Tôi còn phải tiếp khách, phiền cô Châu trở về bộ phận!

-Lạnh lùng ném một câu, anh ta lại trở về bộ dạng vô cảm thường ngày của mình

-chủ tịch. Khả Mi cảm thấy thật phẫn uất, cơn giận như muốn thiêu rụi cả người nhưng cô cố gắng kìm chế, lịch sự chào mà ra ngoài.

----

-Khả Mi, mình đã bảo cậu mau chóng cùng mình xem mặt đi mà! Bây giờ nhìn anh ta khinh thường cậu đó, cậu còn ôm mộng si tình!

-Song Linh còn phẫn nộ hơn cả chuyện tình của mình, sau khi nghe Khả Mi kể xong liền tức muốn xù lông nhím lên.

-Dù sao một tuần nay anh ta cũng không đụng gì đến mình ...

-Chuyện đó cũng là của một tuần trước rồi a.

-Giọng như thế là sao hả?

-Nghe Song Linh phàn nàn Khả Mi mới như sực tỉnh. Cô rốt cuộc là buồn vì cái gì a, cũng không phải là xảy ra tình cảm với lão đại. Chà, đúng là phải đi khám thật rồi!

Bạn Khả Mi buồn rầu hơn nửa ngày vì bệnh không rõ nguồn gốc của mình, sau đó quyết định không nghĩ nữa mà đi vào phòng …ngủ.

-Đi đâu vậy má hai?

-Song Linh ngơ ngác nhìn Khả Mi thất thểu hướng phòng mà đi, cũng sắp đến phim tủ của hai đứa rồi mà.

-Ngủ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!