Thấm thoát đã hơn nửa tháng trôi qua, điều này cũng đồng nghĩa với việc hơn nửa tháng qua bạn Khả Mi đáng thương đã bị lão đại nhẫn tâm hành hạ đến không muốn sống. Hiện tại là 6h 30 tối, Khả Mi mệt mỏi làm ườn ra giường.
Đã 20 ngày qua cô không được về sớm như thế này, cô thực rất nhớ cái cảm giác này a!
Chuyện là như thế này, buổi trưa cô đang say mê mà đọc công văn cho đại boss(ái chà, nói say sưa cũng có phần không đúng)thì bỗng có một cuộc điện thoại đến. Vốn dĩ có người gọi cho lão đại cũng không có gì bất thường nhưng điểm bất thường ở đây là sau khi nghe xong, đại boss chẳng nói chẳng rằng mà trực tiếp đi ra ngoài luôn, thế là Khả Mi cô sung sướng trở về danh phận người bình thường, không phải tăng ca vô căn cứ.
Và rồi Khả Mi tối đó vui vẻ mà ăn đến cứng bụng, tối đến định bụng cùng nhỏ bạn xem phim"con nhà giàu"quen thuộc thì chuông điện thoại bỗng nhiên reo.
-Alô?
-Cô Châu.
Giọng nói quen thuộc, câu nói quen thuộc, là chủ tịch!
Khả Mi lập tức thở không thông, nhanh chóng ngồi chỉnh tề sẵn sàng đợi lệnh.
-Quán bar Thiên Vương, đường số 9, mau đến!
-Để lại địa chỉ, lão đại nhanh chóng tắt máy trong khi Khả Mi còn chưa hiểu đầu đũa ra sao.
Quá đáng! Thật là quá đáng! Chủ tịch căn bản sai người đến nghiện rồi sao? Hiện tại giờ này cô cũng không phải làm việc nữa, không đi! Nhất định không đi!
Châu Khả Mi lửa cháy hừng hực khiến con bạn bên cạnh cũng phát hoảng theo. Cô mặc kệ tiếp tục xem phim.
----
-Tới nơi rồi! Của cô hết 65 ngàn!
-Khả Mi luyến tiếc mà đưa tiền cho tài xế, đứng trước cửa quán bar mà không biết có nên vào hay không. Vốn dĩ định sẽ không đến đâu nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô là đang trong thời gian bán thân cho lão đại nên đành đến.
Châu Khả Mi, vào thôi!
Gióng một hồi trống cổ võ tinh thần chiến đấu, Khả Mi quyết định bước vào.
Xem nào, phải gọi cho lão đại xem anh ta chết ở đâu đã.
Khả Mi nhanh chóng gọi và cũng nhanh chóng có người bắt máy.
-Đến rồi sao? Đứng đợi ở cửa sẽ có người ra!
-Rồi trực tiếp tắt máy.
Chủ tịch rốt cuộc xem cô là dạng gì chứ? Khinh thường người khác đến thế là cùng! Châu Khả Mi không thể nhịn nổi nữa!
Khả Mi cứ một bụng tức giận mà bước vào cửa, nhanh chóng sau đó có người ra đón thật. Bước vào bên trong, ánh đèn mờ ảo của quán làm cô không nhìn rõ.
Chủ tịch ăn chơi, được rồi! Nhất định ngày mai phải nói ọi người biết! Ai bảo anh hết lần này đến lần khác bóc lột cô! Thế là Khả Mi không suy nghĩ mà trực tiếp lôi điện thoại ra chụp để có bằng chứng.
-Cô này, ở đây không được phép chụp hình!
-Một anh trai từ đâu bước ra nghiêm nghị nhìn cô.
-Tôi …tôi chỉ là muốn kiểm tra xem ở đây có sóng không ấy mà!
-Khả Mi bịa ra một lí do nào đó, cầu Chúa là anh ta tin.
-Nếu cô gọi xong thì cảm phiền cất điện thoại đi!
-Sau đó quay người bỏ đi, bỏ lại Khả Mi vì mừng quá mà thở không ra hơi. Má ơi, hú hồn! Khả mi vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!