Kể từ ngày không biết ngu ngốc gì mà kí vào giấy bán thân với lão đại, Khả Mi cô liền sống không bằng chết. Gỉa sử một tuần qua cô không những làm nhân viên"thấp cổ bé họng"nơi bộ phận tài vụ mà còn kiêm luôn chức bưng trà rót nước cho các vị cấp cao. Cái đó không phải là nhiệm vụ của thư kí sao? Điều đáng uất hận là cô vẫn phải ngày ngày tăng ca miễn cưỡng để hoàn thành xong công việc chính của mình tại phòng tài vụ.
Tháng này lại làm không công rồi!
Khả Mi đáng thương ngáp một cái rõ to, ngao ngán nhìn đồng hồ đeo tay, đã 11h rồi. Một tuần qua bạn Khả Mi mới hiểu thế nào là sống không bằng chết mà các cụ thường nói. Lê tấm thân tàn về nhà, cô chẳng còn sức đâu mà đi tắm nữa, trực tiếp chết trên giường.
-Khả Mi, cậu về rồi đấy hả?
-Song Linh đứng bên ngoài lo lắng hỏi.
-Ừm.
Cô lơ đễnh trả lời. Cô muốn ngủ! Cô muốn ngủ a!
Chính vì cái ý nghĩ đó mà bạn Khả Mi nhanh trí giả chết đến khi cô bạn nói chán rồi bỏ về phòng.
---------------0o0------------
Reeng, reeng, reeng!
Tiếng chuông điện thoại nhàm chán của Khả Mi reo inh ỏi, phá tan bầu không khí trong lành của sáng sớm. Khả Mi chẳng thèm bận tâm vẫn không có ý định bắt máy.
-Này, mới sáng sớm mà ai gọi thế hả?
-Song Linh càu nhàu sang đến tận phòng của cô. Khả Mi lại lười biếng mà miễn cưỡng lấy chân khều khều điện thoại.
-Alô?
-Cô Châu…
Á, chủ tịch!
Cả người Khả Mi như lắp lò xo mà lập tức bật dậy, vui vẻ trả lời:
-Chủ tịch cần gì sao?
-Lão đại khốn kiếp, anh không có gì làm sao mà sáng sớm đã tính gây rối rồi hả?
-Cô Châu, file tài liệu tôi đã gửi qua máy tính cô rồi, tôi cần nó trong cuộc họp sáng nay!
Ách, chẳng lẽ bảo mình chạy lên công ty sao? Mới có 6h thôi nha!
-Chủ tịch …cái đó …. bây giờ mới ….
-Hai tỷ!
-Câu còn chưa nói hết, Khả Mi đã bị lão đại trực tiếp đe dọa.
-Tôi đến ngay!
Châu Khả Mi nghe đến hai tỷ mà mặt xanh như tàu lá chuối, lập tức bằng tốc độ hỏa tiễn mà lao đến công ty.
-Á, cô Châu, sao hôm nay cô lại đi làm sớm thế hả?
-Vừa mới bước đến cửa của tập đoàn bác bảo vệ đã vui vẻ bắt chuyện. Cô thật ngưỡng mộ nha, mới sáng sớm mà bác bảo vệ đã tích cực như thế!
Châu Khả Mi vui vẻ cười lại, định bụng phải photo sớm rồi chuồn về nhà đến 8h mới lên nhưng lại chợt cảm thấy có điểm gì đó không đúng.
-Cái đó, bác biết cháu sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!