Nhân viên phòng tài vụ vẫn như mọi ngày mà tiếp tục công việc nhàm chán
-đánh máy. Châu Khả Mi mặc dù tay đánh máy nhưng tâm trí đã nhanh chóng mà rời khỏi công việc rồi.
Những gì Song Linh nói hôm qua kể cũng có lí, nhưng hiện tại mình phải làm sao đây?
Khả Mi cứ để cho đầu óc phiêu du mà không biết mình đã đánh lung tung vào văn bản.
-Trời ơi, Khả Mi, bộ cô thấy tôi gặp chuyện như bữa trước mà không cảm thấy sợ hãi sao?! Cô đánh dư một con số không vào rồi kìa!
-Kỉ Tâm bỗng dưng đập đập liền nhanh chóng khiến cho tâm hồn treo ngược cành cây của cô trở về vị trí.
-Ờ, cảm ơn cô!
-Thất thần trả lời, Khả Mi lại tiếp tục nghĩ vớ vẩn.
-Trời ơi, cô lại nhập sai dữ liệu rồi kìa!
-Lần này không hề kiêng dè mà hét toáng lên, mọi người liền đồng loạt mà quay lại nhìn Khả Mi. Thấy vậy, cô trưởng nhóm nhanh chóng gắt gỏng:
-Châu Khả Mi, cô đừng có nghĩ là có chủ tịch làm người chống lưng thì muốn làm gì thì làm nhá! Tôi tin ngài ấy là một người công tư phân minh!
-Nghe thấy trưởng nhóm nói vậy, Khả Mi nhanh chóng mà xua tay rối rít, giải thích rồi lại chuyên tâm làm việc.
Haiz, thật tình là cô đâu muốn như thế đâu a! Tại sao mọi người cứ không chịu tin thế chứ?! Nhưng mà nghĩ lại tối qua Song Linh nói cũng không sai!
Đầu của Khả Mi như một cỗ máy thời gian quay về thời điểm tối hôm qua…
-Cái gì?! Cậu bán thân?!
-Song Linh trợn hỏa lên khi nghe Khả Mi kể toàn bộ sự việc. Trời ơi, bạn tôi còn có thể ngốc hơn được không?!
-Biết sao được, mình cũng hết cách rồi! Vả lại lời anh ta nói cũng rất có lí!
-Cô buồn rầu nói.
-Châu Khả Mi!!!
-Bạn mình bỗng nhiên hét toáng lên khiến Khả Mi sợ hết hồn hết vía, cô nhanh chóng mặt tái mét mà nhìn bạn lộ nguyên hình là bà la sát chính hiệu.
-Mình nhớ như in mỗi lần bị bọn con trai trêu chọc chính cậu luôn là người giải thoát và dạy cho chúng nó một bài học. Lúc đó, mình thật sự rất ngưỡng mộ cậu, cảm thấy cậu là một nữ nhi đối với đàn ông không sợ hãi, gan dạ, vả lại cũng rất thông minh…
-Cậu làm mình ngại quá!
-Khả Mi ngờ nghệch cười cười, ngại ngùng mà gãi đầu.
-Bây giờ tại sao trước mặt anh ta cậu lại như thế?! Châu Khả Mi, cậu bị anh ta tẩy não rồi! Mỗi lần ở trước mặt anh ta dù là quá khứ hay hiện tại cậu đều xuẩn ngốc như thế! Cậu không thể ngu hơn được nữa sao?!
Thấy bạn chửi rủa, Khả Mi tức lộn ruột mà nhanh chóng phản bác.
-Vậy cậu trả tiền nhá!
-Không trả được bây giờ thì trả dần dần! Anh ta đâu có bắt cậu trả ngay đâu có đúng không?
Khả Mi ngơ ngơ.-.-
-Mình nói cậu nghe, cậu dù gì cũng là phụ nữ, nếu như bán thân cho anh ta cũng không biết sớm muộn sẽ có chuyện gì xảy ra, còn chưa kể về sau dù hai người không còn liên quan đến nhau nữa thì phần thiệt cũng thuộc về cậu. Cậu tính ở vậy đến già sao?
Khả Mi bắt đầu thất sắc, nhanh chóng dùng ánh mắt sùng kính mà nhìn bạn mình, bây giờ cô bạn không khác gì ánh sáng của Đảng đã khai sáng cho cái tôi đầy mụ mị của Khả Mi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!