Chương 7: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Nửa nén hương sau, Tống Thành ung dung trôi vào, lúc đi ngang qua khu nghỉ ngơi liền hỏi quỷ sai canh ngục: "Lão Dương, thuộc hạ của ta đâu?" 

Quỷ sai canh ngục thấy hắn đến, lập tức đứng dậy, vội vàng kéo hắn vào góc. 

Tống Thành thấy vậy, khó hiểu hỏi: "Ngươi làm sao thế?" 

Quỷ sai canh ngục nhìn quanh một lượt, xác định xung quanh không có quỷ khác, rồi hạ giọng hỏi: "Tống Thành, thuộc hạ kia của ngươi làm sao mà được làm quỷ sai?" 

Tống Thành còn tưởng hắn định mách lẻo, bèn hỏi: "Hắn làm sao?" 

Quỷ sai canh ngục: "Không có gì, chỉ là tiện miệng hỏi thôi." 

Tống Thành truy hỏi: "Hắn phạm lỗi gì à?" 

Quỷ sai canh ngục nói: "Không có, chỉ là trông cũng đẹp, ta muốn biết hắn đã có ai chưa?" 

Tống Thành lập tức hiểu ý hắn, giọng điệu mập mờ: "Ngươi để mắt đến hắn rồi?" 

Quỷ sai canh ngục hỏi ngược lại: "Sao, trông thế mà ngươi còn chê à?" 

Tống Thành thu lại nụ cười một chút: "Trông thì đẹp, đáng tiếc lại là nam, ta không thích nam nhân." 

Quỷ sai canh ngục: "Chậc, thế là ngươi chưa nếm thử rồi." 

Hắn nghĩ đến vài hình ảnh không phù hợp với trẻ em, trên mặt lộ vẻ dâm tà, nhưng khi nghe câu tiếp theo của Tống Thành, nụ cười trên mặt hắn dần cứng lại. 

"Vậy ngươi phải cẩn thận đấy, công việc của tiểu quỷ này là do Diêm Vương đích thân phong, bên trên nói đã kiểm tra ba đời của hắn, là một tiểu quỷ có phẩm hạnh tốt. Nếu ngươi để mắt đến thì cứ dỗ dành, đừng ép người ta quá, nếu chuyện ầm ĩ đến tai Diêm Vương, sẽ rất khó thu xếp đấy." 

Quỷ sai canh ngục kinh ngạc: "Hắn thực sự là do Diêm Vương phong à?" 

Tống Thành gật đầu: "Đúng vậy." 

Quỷ sai canh ngục hoảng hốt, hắn vốn tưởng đối phương chỉ dọa mình, không ngờ lại là thật! 

May mà hắn cẩn trọng, không tùy tiện thả tiểu quỷ rời đi, nếu không để chuyện này truyền đến tai Diêm Vương, hắn chắc chắn sẽ gặp họa lớn. 

Tống Thành thấy sắc mặt hắn có gì đó không đúng, bèn hỏi: "Sao thế?" 

Quỷ sai canh ngục liên tục xua tay: "Không, không có gì." 

Tống Thành nhìn bộ dạng vô dụng của hắn, trong mắt lóe lên tia khinh miệt, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười hòa nhã, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Ngươi cũng đừng quá sợ hãi, tuy là do Diêm Vương đích thân phong, nhưng địa phủ có hàng ngàn hàng vạn quỷ sai, ngài ấy bận trăm công ngàn việc, làm sao nhớ được một tiểu quỷ vô danh." 

Quỷ sai canh ngục liên tục gật đầu, cười cười cho qua chuyện. 

Tống Thành nhìn ra sự lấy lệ của hắn, cũng không còn hứng thú nói tiếp, vừa định đi tìm Từ Tiểu Hi, kết quả mới xoay người đã bị quỷ sai canh ngục kéo lại lần nữa. 

"Ê, Tống ca, đừng vội đi, ta còn muốn hỏi ngươi một chuyện." 

Vừa nói, hắn vừa nhét một món đồ nhỏ vào tay áo của đối phương: "Làm phiền Tống ca rồi." 

Tống Thành liếc nhìn, thấy đó là một thỏi bạc, liền nhướng mày, thu về, sắc mặt lập tức trở nên thân thiện, ngay cả giọng điệu cũng dịu dàng hơn: "Lão Dương này nói gì vậy, chúng ta cùng làm việc ở đây, ngày nào cũng gặp nhau, đều là huynh đệ, còn nói gì đến làm phiền hay không, có chuyện gì cứ hỏi, ta biết thì sẽ nói hết cho ngươi." 

Quỷ sai canh ngục nói: "Ta nghe lão Lý bảo, tiểu quỷ ở phòng giam số 9009 là do ngươi áp giải đến?" 

Tống Thành gật đầu: "Phải." 

Quỷ sai canh ngục: "Hắn có lai lịch gì?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!