Edit by meomeocute
"Ta không đi."
Từ Tiểu Hi nhỏ giọng phản kháng, lẩm bẩm giải thích: "Ta ngồi đây một lát, xác định ngươi thật sự không sao rồi ta mới đi."
"……"
Trương Dực chưa từng thấy tiểu quỷ nào vừa nhát gan vừa lề mề thế này.
Lười để ý.
Thấy hắn không còn hung dữ với mình nữa, Từ Tiểu Hi thầm thở phào, rụt rè vỗ nhẹ lên ngực.
Thực ra hắn rất sợ, lo rằng lời vừa rồi của mình không cẩn thận chọc giận ác quỷ áo đỏ, rồi lại bị đối phương dùng xích sắt khóa cổ như hôm qua.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn rơi xuống sợi xích trên tường.
Thật kỳ lạ, xích trói tứ chi ác quỷ áo đỏ không dư ra nhiều lắm, nhìn thế nào cũng không giống có thể xuyên qua ô cửa sổ nhỏ hay kéo dài ra ngoài cánh cửa sắt.
Hôm qua, hắn làm thế nào mà làm được chuyện đó?
Trương Dực vốn không định để ý tới hắn, nhưng ngũ giác nhạy bén khiến hắn không thể phớt lờ ánh mắt dò xét của tiểu quỷ kia.
Hắn thực sự bực mình, lạnh giọng hỏi: "Ngươi là……"
Câu hỏi bất thình lình của Trương Dực khiến tiểu quỷ trắng trẻo co rúm lại trong góc, giật bắn người.
"…… Ngươi không có việc gì để làm sao?"
Từ Tiểu Hi nhỏ giọng đáp: "Ừm."
Hiện tại hắn chỉ có mỗi nhiệm vụ này.
Trương Dực: "Vậy thì quay về nghỉ ngơi đi, đừng có chướng mắt ở đây."
Câu này như đâm trúng nỗi đau của Từ Tiểu Hi.
Hắn hơi ngượng ngùng, lẩm bẩm: "Ta cũng muốn về nghỉ… nhưng ta không tìm được đường về ký túc xá của quỷ sai."
Trương Dực không nghe rõ: "Cái gì?"
Từ Tiểu Hi lớn giọng hơn: "Ta nói ta không biết đường về ký túc xá! Hôm qua cấp trên đưa ta đến đây bảo ta hành hình ngươi, rồi ta không tìm được đường về nữa."
Trương Dực: "……"
Sao lại có chuyện vô lý như vậy?
Hắn bị chọc tức đến bật cười, chửi: "Ngươi là đồ ngốc à?"
Từ Tiểu Hi ngồi xổm dưới đất, hai tay khoanh lên đầu gối, chống cằm: "Không phải, chỉ là ta vừa mới làm tiểu quỷ, còn chưa quen thôi."
Hắn giải thích: "Lúc còn sống ta chưa từng ở ký túc xá, không biết phải nhớ số phòng khi ra ngoài. Quỷ sai dẫn ta đi cũng không nói số phòng của ta là bao nhiêu."
Ký túc xá có rất nhiều giường, dù bây giờ có quay về, hắn cũng không nhớ nổi giường nào là của mình.
Từ Tiểu Hi không nhịn được than thở: "Địa phủ lớn quá, chỗ nào cũng ngã rẽ. Hôm qua ta đi được nửa đường thì phát hiện mình lạc rồi, muốn quay lại tìm hai vị cấp trên, kết quả vừa hỏi đường vừa tìm về thì bọn họ đã đi mất."
"Ta sợ mình lại lạc nữa, nên ngồi chờ bên ngoài cửa nhà lao cả đêm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!