Edit by meomeocute
Bên ngoài nhà giam, lão đầu canh giữ lòng đầy lo lắng, không ngừng ngó nghiêng vào bên trong.
Hai cấp trên là Hắc Bạch Vô Thường thật đúng là gan lớn, cứ thế bỏ đi, để một mình lão xoay xở với Thái tử gia.
Mấy hôm trước, cảnh tượng người trong kia dùng tay không xé đứt xích sắt vẫn còn in rõ trong đầu lão.
Hiện tại, đối phương đang ngồi trên ghế, tứ chi hoàn toàn không bị trói buộc, nếu hắn muốn chạy, lão thật sự không có cách nào cản nổi, không chừng còn bị hắn tiện tay xé xác.
Lúc này, đối phương đang nhíu mày trầm tư, lão không dám tùy tiện vào quấy rầy.
Cuối cùng, Trương Dực hoàn hồn lại, liếc nhìn lão quỷ đang đi qua đi lại ngoài khe cửa, lạnh giọng nói: "Vào đi."
Lão đầu canh giữ thăm dò đẩy cửa nhà giam đang khép hờ, bước chân nặng nề, mặt cố gắng nở nụ cười gượng gạo: "Tiểu công tử."
Trương Dực không chờ lão lên tiếng nhắc nhở, trực tiếp đứng dậy, đi đến bên tường nơi treo xích sắt, dang tay chân ra.
Lão đầu canh giữ không ngờ đối phương lại phối hợp như thế, suýt chút nữa ngây người tại chỗ.
Trương Dực hơi ngẩng cằm với lão, giọng điệu lạnh nhạt: "Ta còn chưa đến mức làm khó một tiểu quỷ như ngươi."
Lão đầu mừng rỡ, liên tục nói lời cảm tạ.
Trương Dực cắt ngang lời lải nhải của lão: "Ta hỏi ngươi, tiểu quỷ trong phòng giam số 9002 tên gì, phạm tội gì bị bắt vào đây, lai lịch ra sao?"
Lão đầu canh giữ: "Cái này…"
Thông tin về tiểu quỷ trong nhà ngục, làm sao có thể tùy tiện tiết lộ.
Nhưng thân phận đối phương lại đặc biệt, lão không dám dễ dàng đắc tội.
Trương Dực thấy lão do dự không quyết, liền nhíu mày: "Không thể nói?"
Lão đầu cười nịnh: "Xin tiểu công tử đừng làm khó ta."
Trương Dực thu tay chân đang dang ra, lập tức xoay người định bước ra ngoài.
"Tiểu công tử!"
Lão đầu vội vã bước lên ngăn lại.
Trương Dực giọng điệu lành lạnh, cho lão một cơ hội lựa chọn lần nữa: "Ngươi nói, hay để ta tự đến chỗ Câu Hồn Ty hỏi?"
Làm sao lão dám để hắn rời khỏi nhà giam, vội vã cầu xin tha thứ: "Ta nói, ta nói! Tiểu công tử muốn biết gì, ta đều nói!"
Trương Dực: "Tên, tội trạng, lai lịch."
Lão đầu canh giữ: "Tiểu quỷ ở phòng giam số 9002 tên là Lưu Thịnh Khải, vì một tiểu quỷ vô tình đắc tội với hắn, liền bị hắn đánh trọng thương, suýt nữa hồn phi phách tán. Hắn là cháu trai của phán quan Lưu ở điện Tứ Diêm La."
Thì ra là hắn.
Lông mày Trương Dực nhíu chặt hơn nữa.
Tên tiểu quỷ Lưu Thịnh Khải này, hắn từng nghe qua đôi chút, là một kẻ thích ăn mặc kỳ quái, tính cách tàn bạo.
Từ trăm năm trước, Lưu Thịnh Khải đã từng vì một chuyện mà đánh chết một tiểu quỷ. Khi ấy, do tiểu quỷ kia có tội, chết là đáng, lại thêm nể mặt phán quan Lưu, lão đầu chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Không ngờ lần trước phạt trượng trăm roi cũng không khiến hắn nhớ đời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!