Chương 5: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Khi đến cổng ngục, Từ Tiểu Hi đưa thẻ bài ra đồng thời báo cáo nhiệm vụ hành hình, rất nhanh liền được cho qua. 

Cậu bước qua bậc cửa của ngục giam, nhìn hành lang tối tăm, bắt đầu tự trấn an mình. 

[Không được sợ, không được hoảng, đi ở vị trí giữa, bọn chúng sẽ không túm được mình.] 

[Chúng chỉ cố ý dọa dẫm thôi, mình nhất định phải dũng cảm một chút, như vậy mới không bị bắt nạt.] 

Nghĩ đến đây, những lời quát mắng của con lệ quỷ áo đỏ tối qua bỗng hiện lên trong đầu. 

"Có khóc cũng vô dụng." 

"Ngươi càng sợ, nó càng vênh váo." 

"Cầm roi quất trả lại." 

Đúng vậy, sợ hãi không giải quyết được gì. 

Từ Tiểu Hi hạ mí mắt, nhìn cây roi da bị cậu siết chặt trong tay phải, trong lòng do dự. 

Cậu vẫn chưa hiểu rõ quy tắc ở địa phủ, cũng không biết quỷ sai có quyền hạn lớn đến đâu, có thể ra tay với đám lệ quỷ này không. Nhỡ đâu vô tình làm trái quy định, có bị mất chức không? 

Đang do dự chưa quyết, phía sau bỗng vang lên tiếng nói chuyện. 

Từ Tiểu Hi theo phản xạ quay đầu lại, liền thấy một quỷ sai thanh niên đang thân mật chào hỏi đám quỷ tướng canh cổng. 

Quỷ sai thanh niên này cậu nhận ra, chính là tên quỷ sai canh ngục đáng ghê tởm hôm qua đã hỏi tên cậu. 

Từ Tiểu Hi vừa thấy hắn, hắn cũng nhìn thấy cậu. 

Nụ cười trên mặt quỷ sai thanh niên lập tức biến mất, gương mặt tái nhợt căng cứng, thậm chí còn ném cho cậu một ánh mắt hung dữ đầy đe dọa. 

Từ Tiểu Hi dựng thẳng sống lưng, nghĩ rằng đối phương muốn tính sổ chuyện hôm qua. 

Cậu thấp thỏm tính toán, nếu hắn tới gây chuyện, cậu nên đối phó thế nào? 

Nhưng không hề có chuyện đó. 

Từ Tiểu Hi còn chưa kịp nghĩ ra đối sách, quỷ sai thanh niên đã lướt ngang qua cậu, để lại một tiếng hừ lạnh, rồi bay thẳng vào bên trong. 

"?" 

Hắn có ý gì vậy? 

Còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, một tiếng roi "chát" chói tai vang vọng trong hành lang, kèm theo đó là mấy tiếng gào thảm của đám lệ quỷ. 

"Con mẹ nó, dám chìa tay ra với ông mày, muốn chết à! Tin không, ông đây rút hồn bọn mày ra luôn bây giờ!" 

Quỷ sai canh ngục mắng xong, dường như vẫn chưa hả giận, lại quất thêm hai roi nữa, nhưng toàn bộ đều đánh vào song gỗ. 

"Đồ chó, ỷ có chút nhan sắc mà dám lượn lờ trước mặt ông mày, tin không, ông đây đè chết mày luôn bây giờ!" 

Nghe đến đây, Từ Tiểu Hi nhíu chặt mày. 

Bộ dạng của đám lệ quỷ trong ngục thế nào, cậu đã tận mắt chứng kiến hôm qua, hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ "nhan sắc". 

Câu này chửi ai, không cần nói cũng biết. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!