Chương 49: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Tống Thành liên tục phủ nhận: "Không, không phải, chúng ta không ép buộc…"

"Xoảng xoảng—"

Xích bạc lấp lánh bất ngờ vọt ra từ tay áo Trương Dực, quấn thẳng lên cổ Tống Thành, giật mạnh đập hắn vào vách tường bên phải, rồi nặng nề ném xuống đất.

Tống Thành bị chấn động đến mức cả quỷ thể đều rung lên, đau đến mức không phát ra nổi tiếng kêu, trực tiếp hôn mê.

"Ồn ào." Trương Dực lườm hắn một cái đầy chán ghét, quay sang âm binh đang đứng ngây ra như tượng nói: "Còn ngẩn ra làm gì, lôi ra ngoài xử phạt."

"Rõ!" Âm binh lập tức phản ứng, kéo tiểu quỷ áo trắng bất tỉnh dưới đất đi ra ngoài.

Ngay lúc tiểu quỷ hôn mê sắp bị lôi ra khỏi ngục, quỷ mặc hồng y lại lên tiếng: "Đợi đã."

Âm binh khựng lại, chờ lệnh tiếp theo của Thái tử gia.

Trương Dực: "Bịt miệng lại, đừng để làm ồn."

Hắc Vô Thường lập tức hiểu ý Thái tử gia, căn dặn âm binh kia: "Lột quan bào của hắn, nhét vào miệng, đừng để ảnh hưởng đến việc chúng ta xét hỏi."

Âm binh lĩnh mệnh rời đi.

Chẳng mấy chốc, âm thanh roi quất xé gió vang lên.

Tới roi thứ hai thì kèm theo một tiếng r*n r* nặng nề.

Tiểu quỷ hôn mê vì đau mà tỉnh lại.

Roi thứ ba, roi thứ tư, roi thứ năm, roi thứ sáu…

Trương Dực chậm rãi thu sợi xích của mình lại, khóe mắt liếc thấy quỷ sai áo đen đứng trước cửa run rẩy theo từng tiếng roi vang lên.

Bạch Vô Thường đoán được tâm tư của Thái tử gia, tiếp nhận nhiệm vụ thẩm vấn, hỏi quỷ sai áo đen: "Tiền Minh, ngươi còn điều gì muốn nói không?"

Tiền Minh hồi tưởng lại lời phản bác vừa rồi của Tống Thành còn chưa nói xong, trên mặt lộ vẻ do dự.

Hắn biết đầu óc của đồng bọn Tống Thành lanh lợi hơn hắn, bình thường hai người họ đều do Tống Thành làm chủ.

Nhưng vừa rồi hắn đã tận mắt thấy kết cục thảm hại của Tống Thành, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng rên đau đớn khi bị roi quất.

"Ta…"

Trương Dực nghe thấy giọng điệu ấp úng của hắn, lộ vẻ không kiên nhẫn, hơi nâng tay về phía âm binh phía sau, giọng lạnh lùng: "Lôi ra ngoài."

"Đợi, đợi một chút, ta có, ta còn lời muốn nói."

Hắc Vô Thường nhân cơ hội vẫy tay, ngăn động tác của âm binh lại.

Bạch Vô Thường hỏi: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Tiền Minh: "Suy nghĩ kỹ rồi!"

Dù thế nào cũng không thoát khỏi một trận đòn.

Tuy rằng Tống Thành – cái đầu tàu chính – không còn, nhưng đạo lý trong hai cái hại thì chọn cái nhẹ hơn, hắn vẫn hiểu.

Bạch Vô Thường: "Vậy thì tự ngươi khai ra đi, làm quỷ sai bao nhiêu năm nay, ngươi đã làm qua những chuyện thất đức nào, nếu ngươi biểu hiện tốt, hình phạt sau đó có thể sẽ nhẹ hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!