Chương 48: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Tất nhiên, Từ Tiểu Hi cũng không thể đặt hết hy vọng vào Minh Đào Đào, dù gì đối phương cũng giống hắn, chỉ là một con tiểu quỷ bình thường.

Hiện tại trong lòng hắn có hai dự tính, một là trước tiên ở lại Thôn Dã Quỷ chừng mười ngày nửa tháng, nếu tên tiểu quỷ punk kia vẫn không buông tha cho hắn...

Thì hắn sẽ lén lút lẻn vào thành Phong Đô, đi tìm vị phán quan họ Lưu mà mấy quỷ sai từng nhắc đến, chỉ mong đối phương là một vị thanh quan hiểu lý lẽ, có thể giúp hắn giải quyết đại họa này.

Dự tính còn lại là, nếu vị phán quan họ Lưu kia thiên vị tiểu quỷ punk hoặc không chịu giúp đỡ, vậy Từ Tiểu Hi chỉ còn cách vượt cấp mà tìm tới Hắc Bạch Vô Thường cầu chủ trì công đạo.

Thật ra Từ Tiểu Hi cũng cảm thấy Hắc Bạch Vô Thường chưa chắc giúp được mình, dù gì bối cảnh của tên tiểu quỷ punk kia quá sâu.

Giữa âm soái và phán quan, cách nhau cũng phải một hai cấp bậc.

Nếu họ cũng không thể ra tay giúp, vậy thì Từ Tiểu Hi chỉ còn cách cáo trạng lên tận Diêm Vương, dù gì trong chuyện này, hắn chỉ là kẻ làm theo lệnh, không làm gì sai cả.

Địa phủ lớn như vậy, chắc chắn sẽ có một vị lãnh đạo chịu minh oan, bảo vệ quỷ mệnh cho hắn chứ.

Từ Tiểu Hi thở dài một hơi, trong lòng mắng thầm hai vị lãnh đạo vô năng kia một trận.

Nói là mắng to, thật ra chỉ lẩm bẩm mấy câu trách móc, vì vốn từ mắng chửi của hắn cũng chẳng được bao nhiêu.

Trút xong nỗi lòng, Từ Tiểu Hi lại tiếp tục ngồi chồm hổm ở đầu thôn làm "hòn đá canh thôn", luôn để ý động tĩnh bên ngoài.

Chỉ cần có động tĩnh hoặc thấy tình huống không ổn, hắn lập tức chạy vào trong thôn.

Thôn Dã Quỷ rất lớn, quỷ hoang trong thôn nhiều không đếm xuể, giấu hắn – một con tiểu quỷ – hẳn là không có gì khó khăn.

Những ngày sau đó, quả thật chứng minh lời Từ Tiểu Hi không sai, Thôn Dã Quỷ rất an toàn, đám quỷ sai kia căn bản không nghĩ đến chuyện đến đây tìm hắn.

Ngược lại là trong thành Phong Đô, bề ngoài tuy vẫn yên bình, nhưng bên trong đã loạn đến mức gà bay chó sủa.

Tên tiểu quỷ punk vì muốn bắt được con quỷ kia để xả giận, đã phái hết đợt này tới đợt khác quỷ sai đi lùng bắt, kết quả đã qua bốn năm ngày, vẫn không có thu hoạch gì.

"Phế vật, phế vật, toàn là một lũ phế vật!"

Trong U Minh giới, bên trong một căn biệt thự xa hoa, tiểu quỷ punk được hai nữ quỷ trẻ trung xinh đẹp dìu đỡ, đang mắng té tát mấy tên quỷ sai đứng trước mặt.

Hắn không tài nào hiểu nổi, chỉ là một tên quỷ sai nhà lao vô dụng nhát gan, sao lại khó bắt đến vậy?

Đã điều động mấy chục tên quỷ sai, thế mà đến cái bóng của đối phương cũng không mò ra được.

Bốn tên quỷ sai mặc áo đen trắng bị mắng đến co rúm vai, cúi đầu, không dám đáp lại lời nào.

Tiểu quỷ punk chửi: "Lão tử chẳng phải đã nói rồi sao, bảo các ngươi đến chỗ Câu Hồn Ty điều tra tung tích của tên tiểu quỷ đó, chỉ cần hắn vẫn còn làm quỷ sai trong địa phủ, thì tuyệt đối không thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta!"

Một tên quỷ sai mặt mày khổ sở, khó xử nói: "Thiếu gia, chuyện này thật sự làm khó chúng tôi quá, đừng nói là chúng tôi không phải quỷ sai của Câu Hồn Ty, cho dù là, người ta cũng không thể vô duyên vô cớ tiết lộ hành tung của một tiểu quỷ khác cho chúng ta được."

Tiểu quỷ punk mắng: "Đầu óc các ngươi toàn là gỗ mục à? Đương nhiên là không thể hỏi trực tiếp, bỏ chút bạc ra đi, lát nữa đến Cung Dưỡng Các rút ít tiền trong tài khoản của ta, cầm đi lo liệu một chút, để họ hé lộ tung tích của tên tiểu quỷ kia."

Bốn tên tiểu quỷ không dám đáp.

Tiểu quỷ punk thấy vậy, bất mãn đá mạnh một cước vào tên quỷ sai mặc áo choàng đen gần mình nhất: "Câm hết rồi à, không nghe thấy ta nói gì sao?"

Tên quỷ sai áo đen bị đá rất oan ức: "Thiếu gia, chúng tôi không dám đâu, dạo này trên đang điều tra nghiêm vụ tham ô hối lộ, chúng tôi nào dám phạm pháp biết luật mà vẫn làm trái."

"Biết cái rắm! Lão tử chính là pháp luật! Các ngươi đều làm việc dưới tay lão tử, không có sự cho phép của ta, đứa nào dám động đến các ngươi chứ. Có ta ngồi đây trấn giữ, các ngươi cứ việc thả tay mà làm, sớm tóm được cái thằng chó chết dám ra tay với ta kia mới là chuyện chính."

Một tên quỷ sai khác cười gượng nói: "Thiếu gia, chúng tôi biết có ngài chống lưng, chắc chắn không có quỷ nào dám động đến chúng tôi. Nhưng mà dù chúng tôi có muốn cho, người ta cũng không dám nhận đâu, thời điểm này ai nấy đều muốn giữ mình, ai dám đón đầu gió mà phạm tội chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!