Chương 46: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi ngẩn ra một lúc lâu, mới phản ứng được rằng tiếng giận dữ vừa rồi là của tiểu quỷ punk kia.

Hôm nay đối phương được ra tù?

Hắn vỗ mạnh một cái lên trán, xem ra dạo này mình bận đến mụ cả đầu, đến chuyện quan trọng như việc đối phương được thả cũng quên mất.

Trước đó Minh Đào Đào từng nói với hắn, trong Địa phủ nơi nơi đều có âm binh quỷ tướng canh giữ, căn bản còn chưa đợi mấy tiểu quỷ từng làm hắn bị thương ra tay thì đã có thể bắt giữ bọn chúng.

Nhưng tiểu quỷ punk này dường như không phải loại tiểu quỷ bình thường, hắn có gia nô.

Gia nô—chẳng phải là thứ chỉ tồn tại trong những gia đình quyền quý thời xưa sao?

Còn chưa kịp để Từ Tiểu Hi nghĩ thông suốt, bên trong đã truyền ra một giọng nói già nua nghẹn ngào: "Thiếu gia, lần này ngài thật sự chịu ủy khuất lớn rồi!"

"Còn cần ngươi nói sao? Cái lão bất tử ông nội ta ấy vậy mà lại nhẫn tâm đến thế, ném ta vào cái nơi quỷ quái này, chờ ta về nhất định sẽ…"

Tiểu quỷ punk vừa nói vừa được lão nô đỡ đi ra ngoài, vừa mới bước khỏi phòng giam, khóe mắt hắn liếc thấy tiểu quỷ mặc áo bào trắng đang đứng ở phía xa, đồng tử lập tức co rút, chỉ tay về phía Từ Tiểu Hi hét lớn: "Chính là hắn!"

Hắn túm lấy lão quỷ bên cạnh, đẩy mạnh một cái ra phía trước, ra lệnh: "Chu thúc, mau bắt lấy hắn!"

Lão quỷ không hề phòng bị bị đẩy loạng choạng một cái, nhìn về phía tiểu quỷ áo trắng ở đằng xa, vẻ mặt khó xử nhắc nhở: "Thiếu gia, đây là nhà lao."

Dù sao cũng đang ở địa bàn của người khác, bắt một quỷ sai thì thực sự quá ngông cuồng.

Tiểu quỷ punk giận đến mức mặt đỏ bừng: "Hắn… hắn sắp chạy rồi, mau đi chặn hắn lại!"

Từ Tiểu Hi cũng không ngờ lại đụng mặt tiểu quỷ punk ngay lúc hắn vừa ra khỏi phòng giam, nghe đối phương nói muốn bắt mình, theo phản xạ liền xoay người nhấc chân bỏ chạy.

Hắn biết làm vậy rất mất mặt, nhưng Từ Tiểu Hi thật sự sợ, dù gì đối phương cũng là kẻ muốn lấy mạng hắn.

Tiểu quỷ cứ thế cúi đầu cắm đầu chạy một mạch, mãi đến khi phi ra khỏi cửa thành Đông, hắn mới dám dừng bước, quay đầu nhìn lại.

Không biết là do hắn chạy quá nhanh hay là đối phương vừa ra khỏi cửa ngục đã bị quỷ tướng chặn lại, mà phía sau chỉ có vài quỷ sai mặc quan bào, hoàn toàn không thấy bóng dáng tiểu quỷ punk cùng lão quỷ kia đâu.

Từ Tiểu Hi đứng giữa đường, đột nhiên không biết phải làm sao.

Nhìn dáng vẻ của tiểu quỷ punk, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

Bây giờ hắn nên tìm ai đây?

Nếu là trước kia, có lẽ hắn còn đi hỏi ý kiến hai vị thượng cấp, nhưng bây giờ Từ Tiểu Hi đã biết rõ tính cách của bọn họ, đương nhiên không thể tin tưởng được nữa.

Huống chi, giờ đây Từ Tiểu Hi còn nghi ngờ, nhiệm vụ này chính là cái bẫy do hai tên thượng cấp kia cố ý sắp đặt.

Tiểu quỷ punk là do bọn họ áp giải vào ngục, làm sao lại không biết đối phương khó đối phó, cố tình giao hắn cho mình hành hình, rõ ràng là có ý đồ không trong sáng.

Không thể tìm hai vị thượng cấp, mấy quỷ sai khác Từ Tiểu Hi cũng không quen, Trương Dực thì đang bị nhốt trong ngục, chẳng giúp được gì, bên cạnh hắn chỉ có mỗi Minh Đào Đào là bạn, mà giờ người bạn duy nhất này lại không ở Âm giới.

Từ Tiểu Hi nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đi tìm huấn luyện viên Lý.

Hắn có cách liên lạc với Minh Đào Đào, chắc có thể gọi được Minh Đào Đào đang bắt hồn ở Dương gian.

Thế nhưng...

"Xin lỗi, Đào Đào không nghe máy."

Huấn luyện viên Lý nhìn ra được sự sốt ruột của tiểu quỷ trước mặt, chủ động hỏi: "Tiểu Hi, ngươi gặp chuyện gì rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!