Chương 45: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi đại khái xem qua sổ sách, âm thầm kinh ngạc, tiện tay lật một trang, trên đó ghi chép rõ ràng rằng lão đầu mỗi tháng đều đưa cho Tống Thành, Tiền Minh mỗi người mấy bó hương.

Lật thêm vài trang nữa sẽ phát hiện, số lượng hương dâng mỗi tháng đều khác nhau.

Từ Tiểu Hi hỏi lão nguyên do bên trong.

Lão đầu thở dài, bất đắc dĩ giải thích: "Còn vì cái gì nữa, chẳng phải là theo yêu cầu của bọn họ sao."

"Nếu bọn họ phát hiện tháng nào lương của ta cao, liền ra hiệu kiểu này kiểu kia, bắt ta hoặc là đưa tiền, hoặc là dâng hương."

"Nếu ta không đưa, tháng sau bọn họ sẽ âm thầm giở trò, ta vì không muốn bị làm khó, nên đành phải làm như vậy. Ngươi nói xem, nếu không có khổ tâm, ai lại muốn tự cắt thịt mình chứ."

"Kết quả là mấy vị lãnh đạo cấp trên lại nói ta tự nguyện nịnh hót cấp trên, không xử lý gì hết."

Từ Tiểu Hi nghe hắn kể khổ, nhưng trong lòng lại chẳng thấy thương hại bao nhiêu — cũng bị gây khó dễ, lão đầu lại lựa chọn con đường hoàn toàn trái ngược với hắn.

"Thật ra ngươi làm vậy chỉ khiến bọn họ càng thêm tham lam vô độ."

Trong mắt họ, ức h**p mà vẫn có lợi, nhất định cũng sẽ áp dụng lên những tiểu quỷ khác.

Lão đầu cười khổ: "Ta lại không biết chắc?"

"Nhưng biết rồi thì làm được gì chứ?"

"Ta cũng chỉ là muốn sống tốt hơn một chút mà thôi."

Từ Tiểu Hi: "Nhưng ngươi làm vậy sẽ khiến những tiểu quỷ khác sống không tốt."

Lão đầu không nhịn được phản bác: "Ngay cả bản thân ta còn lo không xong, làm gì còn tâm tư lo cho tiểu quỷ khác?"

"…"

Thôi được rồi, đây là một con quỷ già có tính cách ích kỷ.

Tuy không dễ mến, nhưng cũng không thể nói hắn làm vậy là hoàn toàn sai.

Từ Tiểu Hi không có tâm trạng tranh luận với hắn, thu sổ sách vào tay áo, lấy ra một thỏi bạc đưa qua, xem như tiền thù lao, nói lời cảm ơn rồi rời đi.

Dù sao đi nữa, đối phương cũng xem như đã cung cấp một chứng cứ quan trọng cho hắn.

Lão đầu cũng không khách sáo, nhận lấy bạc rồi quay người trở về ký túc xá.

Từ Tiểu Hi điều chỉnh lại cảm xúc một chút, đứng dậy đi tìm tiểu quỷ bị hại tiếp theo.

Tiểu quỷ thanh niên ban đầu cũng từng sống ở ký túc xá quỷ sai, sau khi rút khỏi chức vụ thì dọn ra ngoài, quay lại U Minh.

Quỷ sai ở Câu Hồn Ty chỉ đưa cho hắn một vị trí đại khái, vị trí cụ thể phải để Từ Tiểu Hi tự mình đi tìm.

May mà bây giờ Từ Tiểu Hi đã không còn là tiểu quỷ ngơ ngác lúc mới đến Địa phủ nữa, hơn hai tháng qua vừa câu hồn kiếm tiền, hắn cũng đã quen thuộc không ít địa điểm trong U Minh.

Hắn tìm đến vị trí Câu Hồn Ty đã đưa, hỏi thăm vài tiểu quỷ xung quanh, rất nhanh liền tìm được tung tích tiểu quỷ thanh niên kia.

Tiểu quỷ thanh niên trông có vẻ nho nhã, đeo một cặp kính dày, vừa nghe Từ Tiểu Hi hỏi thăm chuyện của Tống Thành và Tiền Minh, lập tức khuyên hắn nên tránh xa hai tên quỷ sai kia, kẻo bị lừa bịp bóc lột.

Vì vậy, Từ Tiểu Hi sinh ra không ít thiện cảm với y.

Biết được mục đích hắn tới đây, tiểu quỷ thanh niên cực kỳ ủng hộ, còn hợp tác kể với Từ Tiểu Hi không ít chuyện thất đức có liên quan đến Tống Thành và Tiền Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!