Chương 44: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi sau khi nghĩ thông suốt thì không ở lại ký túc xá nữa. 

Hắn quyết định đến lao ngục một chuyến, tìm quỷ sai canh giữ bên trong để dò hỏi xem liệu có biết chuyện gì liên quan đến hai vị cấp trên của hắn hay không. 

Trước đó, khi đến tìm Trương Dực, hắn từng tán gẫu vài câu với một lão quỷ sai, biết rằng lão đã làm quỷ sai ở địa phủ mấy chục năm rồi, chỉ cần làm thêm vài năm nữa là có thể từ chức đi đầu thai. 

Hai cấp trên của hắn thường xuyên đến lao ngục áp giải ác quỷ, trước đây quỷ sai trông coi nhà lao

- Dương Dũng

- có quen biết với bọn họ, vậy thì lão quỷ sai này chắc chắn cũng ít nhiều nghe qua chuyện của họ. 

Quả nhiên, Từ Tiểu Hi không đoán sai, lão quỷ sai này không chỉ biết hai người đó, mà khi hắn vừa nhắc đến tên bọn họ, lão còn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ẩn ý. 

Từ Tiểu Hi đã quyết định xé rách mặt nạ, cũng không sợ để lộ sơ hở cho đối phương nắm thóp, liền hỏi thẳng lão quỷ sai: "Đại gia, ngài thấy hai cấp trên của ta thế nào?" 

Lão quỷ sai không trả lời mà hỏi ngược lại: "Ngươi không phải là thuộc hạ của bọn họ sao? Sao lại đến hỏi ta?" 

Từ Tiểu Hi giả bộ khổ não: "Tuy ta là thuộc hạ của họ, nhưng thật ra cũng chẳng tiếp xúc được mấy lần. Gần đây ta cảm thấy bọn họ có gì đó không ổn." 

Lão quỷ sai nghe vậy thì lập tức hứng thú: "Sao mà không ổn?" 

Quả nhiên, không chỉ con người thích hóng chuyện, mà quỷ cũng vậy. 

Từ Tiểu Hi làm ra vẻ bí hiểm: "Đại gia, ta nói ngài nghe, nhưng ngài không được kể với quỷ sai khác đâu đấy, dù sao ta vẫn còn phải làm việc dưới trướng họ mà." 

"Ừ ừ, nhất định giữ bí mật giúp ngươi, mau nói đi, có gì không ổn?" 

Từ Tiểu Hi hạ thấp giọng: "Gần đây cấp trên đang truy tra chuyện tham ô hối lộ, ta cảm thấy hai cấp trên của ta hình như rất hoảng hốt." 

Quỷ sai canh ngục: "Thật sao?" 

Từ Tiểu Hi: "Nhưng đây chỉ là cảm giác của ta thôi, chưa chắc đã là thật." 

"Hừ, chuyện này còn cần thật giả gì nữa, với tính cách của hai tên đó, không hoảng mới là lạ." 

Từ Tiểu Hi thuận thế hỏi tiếp: "Đại gia nói vậy là có ý gì?" 

Lão quỷ sai bị dẫn vào câu chuyện, liền thuận miệng nói tiếp: "Ngươi làm việc dưới trướng bọn họ lâu như vậy rồi mà còn chưa hiểu tính cách hai tên đó sao? Cả hai đều là loại tham lam vô độ. Nói xem, ngươi làm thuộc hạ của họ, chẳng lẽ bọn họ không moi được chút tiền bạc gì từ ngươi à?" 

Từ Tiểu Hi thở dài: "Nhắc tới chuyện này là ta lại buồn." 

Hắn kể sơ qua chuyện mình mới đến không có tiền, rồi bị bọn họ lạnh nhạt thế nào. 

Lão quỷ sai nghe xong, cười lạnh một tiếng: "Chắc trong lòng bọn họ sớm đã chửi ngươi thậm tệ rồi. Trước ngươi, từng có một quỷ sai trẻ tuổi, lúc còn sống là một nhà nghiên cứu khoa học, không thèm làm cái trò nịnh nọt cấp trên kia. Dù Tống Thành và Tiền Minh có ám chỉ hay nói trắng ra, y vẫn nhất quyết không chịu nộp tiền hối lộ." 

"Hai tên đó bèn hợp tác bắt nạt y, thường xuyên khiến y chịu thiệt mà không thể nói ra, thật sự là quá đáng lắm rồi." 

Từ Tiểu Hi truy hỏi: "Sau đó thì sao?" 

Lão quỷ sai: "Sau đó quỷ sai trẻ tuổi kia không nhịn được nữa, bèn tố cáo thẳng lên Thất gia, ngươi đoán xem sao?" 

"Tố cáo không thành, về sau quỷ sai trẻ ấy từ quan, trở về U Minh làm tiểu quỷ rồi." 

Từ Tiểu Hi khó hiểu: "Tại sao lại không tố cáo được? Chẳng lẽ hai người đó có quan hệ tốt với Thất gia, nên Thất gia ngầm thiên vị bọn họ sao?"

Lão quỷ sai: "Không phải vậy, chỉ là hai tên quỷ sai kia rất giỏi luồn lách kẽ hở, dù Thất gia trong lòng biết bọn chúng làm việc không công bằng, nhưng cũng khó mà xử lý được chúng." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!