Edit by meomeocute
Rời khỏi lao ngục, tâm trí của Từ Tiểu Hi vẫn còn vướng bận câu hỏi mà Trương Dực đã hỏi hắn.
Càng nghĩ càng cảm thấy… thật ấu trĩ.
May mà khi còn sống, ba mẹ, bà ngoại, bà nội cũng thường xuyên hỏi hắn những câu như vậy, nên Từ Tiểu Hi đã rèn luyện được khả năng nói dối mà mặt không đổi sắc.
Bất kể thế nào, ai ở trước mặt thì người đó là tốt nhất, mặt mày chân thành, ai nhìn cũng tin.
Còn về sau nếu bị vạch trần…
Trương Dực đã nói trước đó rằng không cho hắn dẫn Minh Đào Đào đến ngục của mình, mà bản thân hắn cũng không thể ra ngoài, vậy nên trong thời gian ngắn, hai người họ chắc chắn sẽ không chạm mặt nhau, lời nói dối này tạm thời không bị bại lộ.
Nghĩ đến đây, Từ Tiểu Hi yên tâm không ít, thu lại dòng suy nghĩ rồi nhanh chóng lướt về phía cổng Tây.
Không biết có phải hắn được thần may mắn chiếu cố hay không, mà mấy ngày sau đó hắn lại lén "trốn học" vài lần, vậy mà không hề bị hai vị cấp trên phát hiện.
Hơn nữa còn nghe được một tin tốt.
Quỷ sai canh ngục Dương Dũng bị giam giữ trong lao đã bị định tội.
Hắn phạm tội tham ô hối lộ với bằng chứng rõ ràng, sau khi chịu 200 roi hình phạt, liền bị đẩy thẳng xuống địa ngục chảo dầu.
Những ngày gần đây, khắp địa phủ đều bàn tán về chuyện này, thắc mắc tại sao Dương Dũng lại bị đưa xuống tầng thứ chín của địa ngục?
Tầng thứ chín – địa ngục chảo dầu, thường dành cho những kẻ buôn bán thân xác, trộm cướp, h**p đáp kẻ yếu. Một quỷ sai canh ngục lại bị ném vào đó để chịu hình phạt…
Hắn và Minh Đào Đào nghe tin xong liền lập tức đoán ra lý do, phấn khích đến mức đỏ bừng cả mặt.
Từ Tiểu Hi cảm thán: "Không ngờ cấp trên lại điều tra ra cả những chuyện dơ bẩn mà hắn đã làm, thật sự quá lợi hại!"
Minh Đào Đào cũng kích động không kém: "Đúng vậy! Nhưng sư phụ ta nói, chuyện này cũng không có gì lạ. Tên quỷ đó trước nay vốn đã có thói trăng hoa, trước khi gặp chúng ta, chắc chắn đã từng giở trò với nhiều tiểu quỷ khác. Chỉ là chúng ta may mắn, chưa bị hắn lợi dụng thôi."
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Từ Tiểu Hi dần đông cứng lại.
Đúng vậy, chỉ là bọn họ may mắn mà thôi.
Nếu Dương Dũng chỉ đơn thuần là động tay động chân, buông lời trêu ghẹo, thì cấp trên đã không phạt hắn nặng đến vậy.
Suy nghĩ sâu hơn, niềm vui lúc ban đầu cũng không còn nữa. Nhưng may mà tên súc sinh này sẽ bị trừng phạt thích đáng.
Vào ngày hắn chịu hình phạt roi, Từ Tiểu Hi và Minh Đào Đào còn cố tình chạy đến xem, trèo lên hàng rào nhà lao, nhìn một quỷ sai thanh niên vung roi quật xuống người Dương Dũng từng nhát, từng nhát một.
Quỷ sai thanh niên này có vẻ là người có kinh nghiệm, trước khi thi hành hình phạt đã nhét một miếng giẻ vào miệng đối phương, nên suốt quá trình chịu đòn, Dương Dũng chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* ú ớ không rõ ràng.
Minh Đào Đào còn đứng bên cạnh cổ vũ quỷ sai thanh niên, bảo hắn đánh mạnh hơn một chút.
Mặc dù có hơi mang tâm lý hả hê, nhưng nhìn Dương Dũng bị đánh đến mức k** r*n không dứt, cuối cùng đau đến mức ngất đi, bọn họ vẫn cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Sau khi quỷ sai thanh niên quất đủ hai trăm roi, lập tức ra hiệu cho hai quỷ tướng đến kéo Dương Dũng đã bất tỉnh ra ngoài.
Từ Tiểu Hi còn cố tình chạy đến phòng giam số 9009, báo tin này cho Trương Dực.
Đối phương dường như đã sớm biết trước, nghe xong cũng không quá bất ngờ, chỉ nhàn nhạt "ừm" một tiếng.
Từ Tiểu Hi tò mò: "Sao ta cảm giác ngươi chẳng có chút gì là ngạc nhiên vậy?"
Hồng Y Quỷ đáp: "Cấp trên muốn chỉnh đốn lại những tệ nạn trong địa phủ, nhất định phải lôi vài con quỷ ra làm gương. Bất kể tội trạng của chúng có nặng hay không, chắc chắn đều bị xử lý nghiêm khắc, thế nên không có gì đáng ngạc nhiên cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!