Chương 42: (Vô Đề)

Edit by meomeocute

Từ Tiểu Hi quyết định tiếp tục dùng cách dỗ quỷ hôm qua, bất kể thế nào, trước tiên cứ xin lỗi đã. 

"Xin lỗi, hôm qua ta đột nhiên não bị úng nước." 

"Ngài là người rộng lượng, bụng tể tướng có thể chống thuyền, tấm lòng rộng mở, khoan dung độ lượng, chắc hẳn sẽ không chấp nhặt với một tiểu quỷ như ta, đúng không?" 

Trương Dực nghe xong, khóe miệng khẽ giật. 

Những lời này… thật quen thuộc. 

Hôm qua vừa nghe một lần, hôm nay chẳng khác gì mà lại tới nữa. 

Từ Tiểu Hi thấy hắn vẫn không phản ứng, liền lục lọi từ ngữ để khen người: "Trương Dực, hôm qua ta thật sự không phải cố ý, tính cách ngươi phóng khoáng như vậy, chắc không chấp ta đâu nhỉ?" 

Thấy đối phương vẫn không để ý, hắn bất đắc dĩ nói: "Nếu ngươi thực sự rất giận, vậy thì cứ mắng ta một trận đi." 

"Nhưng trước khi mắng, có thể thu lại sợi xích này không? Nó cứa vào eo ta, đau lắm." 

Vốn dĩ hắn đã luyện chiêu suốt cả đêm, toàn thân ê ẩm, sợi xích này lại vừa lạnh vừa cứng, dù cách lớp áo vẫn cảm thấy khó chịu. 

Trương Dực liếc nhìn tiểu quỷ, sợi xích quấn quanh eo, siết chặt lấy hắn. 

Bình thường Từ Tiểu Hi mặc quan bào màu trắng rộng thùng thình, trông có vẻ gầy yếu nhưng cũng không đến mức rõ ràng như bây giờ. Giờ đây, trường bào bị siết chặt, vòng eo hắn nhỏ đến mức chẳng kém gì nữ tử mảnh mai. 

Thật yếu ớt. 

Trương Dực thầm chê bai trong lòng, nhưng vẫn khẽ động cổ tay, thu lại sợi xích. 

Từ Tiểu Hi trơ mắt nhìn xích bạc thu vào tay áo đối phương, trong lòng dấy lên nghi hoặc. Theo lý mà nói, tiểu quỷ phạm tội bị áp giải vào ngục đều bị lục soát kỹ càng, tuyệt đối không thể mang theo hung khí. Vậy thì sợi xích trên người Trương Dực làm sao mà vào được? 

Hơn nữa trước đây hắn còn dùng sợi xích này treo ngược quỷ sai trông ngục lên cửa phòng giam, vậy mà sau đó đối phương lại không tịch thu nó. Chẳng lẽ Trương Dực được mặc nhiên cho phép giữ thứ này? 

Từ Tiểu Hi nghĩ, có thời gian vẫn nên đi hỏi cấp trên một chút. Dù sao chuyện này cũng không thể giấu giếm, nếu sau này bị phát hiện, Trương Dực chắc chắn sẽ gặp họa. 

Là bạn bè, lén lút tố cáo sau lưng thực sự không hay, nhưng biết rõ hắn làm sai mà lại giả vờ không thấy, cũng không quản, dường như cũng không ổn lắm. Dù sao thì trước đây Trương Dực đã giúp hắn nhiều như vậy. 

Nhưng hai vị cấp trên đều quen biết Trương Dực, hẳn sẽ không hại hắn đâu nhỉ? 

Trương Dực chờ một lúc lâu vẫn không thấy đối phương lên tiếng, liếc sang thì phát hiện tiểu quỷ đang ngẩn người, không biết đang nghĩ gì mà nhíu mày, cả khuôn mặt nhỏ nhăn tít lại. 

Lồng ngực Trương Dực bỗng nghẹn lại. 

Tên tiểu quỷ này có ý gì đây? Dỗ hắn vài câu mà cũng khó khăn vậy à? 

Từ Tiểu Hi hoàn hồn, hít sâu một hơi, nhìn về phía Hồng Y Quỷ, nói: "Trương Dực, ta chuẩn bị xong rồi, ngươi mắng đi." 

Trương Dực: "…" 

Từ Tiểu Hi đợi một lúc mà vẫn không nghe thấy đối phương trách mắng. 

Hắn âm thầm thở phào, cười với Hồng Y Quỷ, khen ngợi: "Biết ngay là với tính cách rộng lượng của ngươi thì không thể chấp nhặt với ta được. Nếu ngươi thực sự không nỡ mắng, vậy thì tha cho ta lần này đi." 

"Thực ra nam nhân với nhau, đôi khi chỉ là trêu chọc cho vui thôi, không cần phải để bụng." 

Từ Tiểu Hi thấy hắn vẫn im lặng, liền cẩn thận tiến lại gần, kéo góc tay áo hắn, nhẹ nhàng lắc lắc: "Đừng giận nữa mà." 

Trương Dực liếc qua, khóe môi khẽ nhếch, hừ nhẹ một tiếng, xem như đã tha thứ cho tiểu quỷ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!