Edit by meomeocute
Trương Dực nghiêng đầu, không đáp lại lời tiểu quỷ.
Từ Tiểu Hi bất đắc dĩ, nhưng nghĩ đến việc mình vừa ăn hương hỏa của người ta, đành phải lấy thái độ dỗ dành mẹ lúc còn sống ra mà xin lỗi trước, dù sao đi nữa cũng phải nhận sai.
"Trương Dực, ta xin lỗi, ta không nên ăn nói bậy bạ, vu oan cho một vị đại nhân quang minh lỗi lạc, liêm khiết công chính như ngươi."
"Người có lòng dạ rộng rãi, độ lượng như ngươi chắc sẽ không chấp nhặt với một tiểu quỷ như ta, đúng không?"
Trương Dực vẫn không đáp.
Từ Tiểu Hi cố ý ghé sát mặt vào trước mặt đối phương, khiến Trương Dực muốn không thấy cũng khó, không ngừng truy hỏi: "Đúng không?"
"……"
Tiểu quỷ ấy vậy mà còn chớp mắt với hắn, làm bộ dạng vô tội.
Khốn kiếp.
Trương Dực lạnh giọng: "Không được bán manh."
Từ Tiểu Hi thương lượng: "Vậy ngươi đừng giận nữa được không?"
Hắn tay trái cầm hương, tay phải chỉ vào tai con quỷ áo đỏ, nói: "Ngươi xem, tức giận đến mức tai đỏ bừng cả rồi kìa."
"……"
Trương Dực giống như con mèo bị xù lông, cực kỳ khó chịu: "Ngươi tránh xa ta một chút."
Từ Tiểu Hi ngoan ngoãn lùi lại nửa bước, duỗi thẳng tay, cố hết sức giơ hương hỏa ra trước mặt hắn, hỏi: "Xa thế này được chưa?"
"……"
Tiểu quỷ này chắc chắn là do lão đầu phái đến để khắc hắn!
Trương Dực sợ tiểu quỷ lại làm ra hành động gì khiến hắn mất kiểm soát, bèn quay mặt lại, tiếp tục hút hương hỏa, coi như ngầm đồng ý rằng mình đã hết giận.
Từ Tiểu Hi thấy cuối cùng cũng dỗ xong con quỷ áo đỏ, thầm thở phào nhẹ nhõm, không dám nói lung tung nữa, an phận chờ Trương Dực hút hết hương hỏa, chào một tiếng rồi xoay người rời đi.
Cửa lao phòng phát ra tiếng động khi Từ Tiểu Hi mở cửa, thu hút sự chú ý của lão canh ngục, cùng với Minh Đào Đào, người vẫn theo lệ cũ đợi hắn bên ngoài.
Lão canh ngục thấy hắn đi ra thì lập tức khóa cửa lại, Minh Đào Đào tiến lên đón, hỏi: "Tiểu Hi, ngươi ở bên trong cứ lẩm bẩm mãi, đang nói gì thế?"
Từ Tiểu Hi thở dài, hạ giọng nói: "Dỗ trẻ con đấy."
Hắn nghĩ rằng giọng mình đủ nhỏ, nhưng không ngờ tai con quỷ áo đỏ trong lao phòng lại thính đến vậy.
Lời vừa dứt, sau lưng liền vang lên giọng nói mang theo tức giận của đối phương: "Từ—Tiểu—Hi!"
Tiểu quỷ chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, lập tức kéo Minh Đào Đào lao ra ngoài, vừa chạy vừa hét vào trong: "Ta không nói gì hết!"
Một đen một trắng, hai tiểu quỷ nhanh chóng bay ra khỏi nhà ngục, dừng lại bên vệ đường không xa, nhìn nhau, không biết ai là người bật cười trước.
Sau đó, người còn lại cũng cười ha ha theo.
Minh Đào Đào vừa cười vừa nói: "Từ Tiểu Hi, ngươi tiêu đời rồi, ngày mai quay lại chắc chắn hắn sẽ xé xác ngươi mất."
Từ Tiểu Hi cười khổ: "Chỉ đành ngày mai lại dỗ hắn tiếp thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!